Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
62
lượt xem
2
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận

Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận
Mô tả bộ sưu tập

Với mong muốn cung cấp nhiều tài liệu hay cho quý thầy cô và các em học sinh, thư viện eLib đã chọn lọc và biên tập các tư liệu tạo thành BST Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận. Mời quý thầy cô và các em cùng tham khảo.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận

Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận
Tóm tắt nội dung

Chúng tôi xin giới thiệu phần trích dẫn nội dung của tài liệu đầu tiên trong bộ sưu tập Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận dưới đây:

Tóm tắt
Hồn thơ Huy Cận là một hồn thơ mang linh hồn trời đất và mang nặng tình người, tình đời, tình yêu sự sống. Nhà thơ luôn tâm niệm “Cảm quan về vũ trụ và cảm quan về xã hội là hai cánh của thơ, không thể bay bằng một cánh”. Trên hành trình đi từ Lửa thiêng đến Lời tâm nguyện cùng hai thế kỷ, bên cạnh tấm lòng với cuộc đời thì tấm lòng với vũ trụ luôn là nỗi nhớ, nỗi ám ảnh thường trực trong hồn thơ Huy Cận. Thường trực những xúc cảm vũ trụ trong hồn mình, Huy Cận không thể không tìm đến với cái rộng xa, dạt dào của biển. Bản thân biển chưa phải là vũ trụ nhưng nó được thi nhân nhìn ngắm, cảm nhận bằng một cảm quan vũ trụ rộng lớn. Và vì vậy, những hình ảnh về biển vừa mang ý nghĩa tạo dựng không gian vô cùng vừa mang ý nghĩa vĩnh hằng của sự sống, thiên nhiên và vũ trụ. Chúng vừa là những tín hiệu của vũ trụ, vừa là biểu tượng nghệ thuật thể hiện tư duy nghệ thuật độc đáo của nhà thơ.
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Huy Cận là một tác gia lớn. Với tập thơ đầu tay Lửa thiêng (1940), Huy Cận đã góp vào phong trào Thơ mới một tiếng thơ không thể thiếu, một hồn thơ luôn hướng tới vẻ đẹp hài hòa và một phong cách đặc sắc đã được định hình rõ nét. Sau cách mạng, Huy Cận vẫn gieo hạt đều tay và cho ra đời nhiều tập thơ có giá trị cả về tư tưởng và nghệ thuật. Hơn 60 năm cầm bút, từ Lửa thiêng đến Lời tâm nguyện cùng hai thế kỷ, ông đã để lại một gia tài thơ khá đồ sộ: hơn 20 tập thơ. Đi cùng với những bước thăng trầm của lịch sử dân tộc, Huy Cận luôn chứng tỏ được một bút lực dồi dào và tiềm năng sáng tạo to lớn của mình.

1. Vũ trụ trong thơ Huy Cận
Trong tiểu luận Hai cực của thơ, Huy Cận viết “Con người sống trong vũ trụ và sống trong xã hội, sống với vũ trụ và sống với xã hội. Một thành viên của vũ trụ và một thành viên của loài người. Hai cực của cuộc sống, hai cực của tư tưởng, hai cực của nghệ thuật, hai cực của thơ” (2,tr.352). Ông còn nhấn mạnh thêm: “Cảm quan về vũ trụ và cảm quan về xã hội là hai cánh của thơ, không thể bay bằng một cánh”. Những suy nghĩ này đã được thể hiện nhất quán trong toàn bộ sự nghiệp sáng tác thơ Huy Cận. Ngay từ Lửa thiêng, Xuân Diệu đã khẳng định: “Linh hồn Huy Cận là một linh hồn trời đất; nói thế không sai đâu! Xem suốt tập Lửa thiêng cái cảm giác trội nhất của ta là một cảm giác không gian” (5,tr.10). Và từ cảm giác không gian ấy, Huy Cận mở ra thành cảm quan vũ trụ, một nguồn mạch cảm hứng lớn song song với cảm hứng về cuộc đời trong suốt hành trình sáng tạo thơ ông. Nếu như với nữ thi sĩ của tình yêu - Xuân Quỳnh: “Lòng em nhớ đến anh – Cả trong mơ còn thức” thì với Huy Cận, vũ trụ chính là nỗi nhớ thường trực ở trong ông.
Chiếc võng thơ Huy Cận nếu một đầu mang nặng tình người, tình đời thì đầu kia mang nặng một tấm lòng vũ trụ. Đây là quan niệm của nhà thơ, “Thơ như chiếc võng ta treo – Đầu theo vũ trụ, đầu theo loài người” và cũng là những gì mà các nhà nghiên cứu nhận thấy trong thơ ông: “Vũ trụ và cuộc đời luôn song hành tồn tại và trở thành hai cực hấp dẫn hồn thơ Huy Cận trong hành trình sáng tạo” (12,tr.22). Rất nhiều bài phê bình nghiên cứu về thơ Huy Cận cả ở trong nước và ngoài nước đã nhận định cảm hứng vũ trụ là một trong những yếu tố cơ bản tạo nên nét đặc sắc của hồn thơ và phong cách thơ Huy Cận.

2. Biển – biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận
Hệ thống hình ảnh trong thơ ngoài ý nghĩa tạo hình còn có ý nghĩa biểu hiện. Nhà thơ dùng hình ảnh để miêu tả bức tranh đời sống và bức tranh thiên nhiên đồng thời cũng biểu hiện tâm trạng, suy nghĩ của mình trước đời sống hiện thực. Qua hệ thống hình ảnh quen thuộc, nhà thơ bộc lộ cách cảm, cách nghĩ của mình hay nói cách khác là bộc lộ kiểu tư duy nghệ thuật độc đáo của mình.
Nhà thơ Tố Hữu thường dùng các hình ảnh mặt trời chói lọi, ánh sáng chói chang, con đường tỏa về mọi ngả để nói lên ánh sáng lý tưởng và con đường cách mạng. Xuân Diệu hay lấy hình ảnh mùa xuân phập phồng nhựa sống để nói về tuổi trẻ và tình yêu. Nguyễn Bính lại thích trở về với giàn trầu, hàng cau, dậu mùng tơi, cây đa, bến nước, con thuyền… để hát những bài thôn ca tình tứ đậm đà. Huy Cận cũng có một hệ thống những hình ảnh quen thuộc. Ông viết nhiều về nhựa, hạt, mầm, nụ, hoa lá, nghĩa là toàn bộ sự sống cỏ cây. Bên cạnh đó, tất cả những hình ảnh, tín hiệu của vũ trụ cũng trở thành phương tiện, thành một thứ chất liệu, thành những ẩn dụ nghệ thuật để nhà thơ thể hiện niềm khát vọng chiếm lĩnh không gian và cảm hứng vũ trũ thường trực trong hồn mình. Cái vũ trụ luôn gợi niềm thao thức trong hồn người ấy có khi được thi nhân gọi đích danh: “Hình ảnh lung linh vũ trụ tàn:; “Vui chung vũ trụ nguôi sầu nhân gian”; “Ta gặp hồn ta trong vũ trụ”; “Vũ trụ ơi, nôi ấm của người”…Có khi lại hiện diện qua một hệ thống các hình ảnh: bầu trời, trăng, sao, gió, biển, mặt trời… Và biển chính là một hình ảnh – biểu tượng tiêu biểu của vũ trụ trong thơ Huy Cận.
Nếu như với Xuân Diệu và Xuân Quỳnh, sức sống và cái dạt dào không mỏi của biển là hiện thân của tình yêu mãnh liệt, thì với Huy Cận biển là quê hương của sự sống, là người anh em song sinh, là tình yêu máu thịt. Đúng như Vũ Quần Phương đã nói: “Hình như trong cõi mang mang của hồn người đó có một khoảng rộng sẵn để cộng hưởng với biển, với vô biên” (8,tr.155). Và Huy Cận cũng tự bộc bạch: “Mỗi lần đi dọc bờ biển, ta lại có một xao động kỳ lạ trong người: nửa thấy đời đang tiếp tục nảy sinh, dạt dào vô tận; nửa lại thấy như sự sống đã cổ, đã vững chãi, yên đằm” (Đi dọc bờ biển – thơ văn xuôi) (3,tr.11). Và chính những “xao động kỳ lạ” ấy đã sống, đã lớn trong hồn nhà thơ để luôn khơi gợi, thức dậy trong ông một nguồn cảm hứng dồi dào và thường trực: Cảm hứng vũ trụ. 

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh xem đầy đủ tài liệu này trong bộ sưu tập Biển - Biểu tượng của vũ trụ trong thơ Huy Cận. Ngoài ra, quý thầy cô giáo và các em học sinh có thể tham khảo thêm nhiều tài liệu khác, hoặc đăng nhập để tải tài liệu về tham khảo.
Đồng bộ tài khoản