Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy

Chia sẻ: An | Ngày: | 5 tài liệu

0
241
lượt xem
6
download
Xem 5 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy

Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy
Mô tả bộ sưu tập

Nhằm giúp quý thầy cô giáo có thêm tài liệu để giảng dạy, các em học sinh có thêm tài liệu hay để tham khảo, Thư viện eLib đã sưu tầm và tổng hợp thành bộ sưu tập Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy. Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học môn Ngữ Văn trong chương trình.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy

Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy
Tóm tắt nội dung

Mời bạn tham khảo đoạn trích trong BST Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy của thư viện eLib dưới đây:

Đây là một trong những bài thơ hay của Nguyễn Duy nằm trong hệ thống thơ ca viết về đề tài tình cảm gia đình được người đọc yêu thích. Bài thơ Đò Lèn viết về bà ngoại cùng những kí ức tuổi thơ gắn liền với địa danh thân thiết. Bài thơ sáng tác 9 -1983, trong một dịp tác giả trở về thăm quê ngoại, sống với những hồi ức đan xen nhiều buồn vui thời thơ ấu. Bài thơ là sự trỗi dậy của ý thức tự nhìn lại bản thân, hướng tới những giá trị nhân bản trong thời đại mới.

Nhan đề bài thơ giản dị với hai chữ chỉ là tên gọi một địa danh, nhưng lại giàu sức gợi. Đò Lèn là quê ngoại, nơi Nguyễn Duy đã từng sống cùng bà khi còn thơ dại; nơi người bà đã sống suốt cuộc đời với bao nhọc nhằn, cơ cực…và cũng là nơi bà yên nghỉ giấc ngàn thu. Chính vì thế, Đò Lèn là nơi được chạm khắc vào kí ức nhà thơ và mỗi khi nhớ về nơi ấy, thì bao cảm xúc lại dâng trào, buâng khuâng, da diết. Đò Lèn không chỉ là nơi gợi nhắc những kỉ niệm tuổi thơ hồn nhiên mà còn là nơi gợi nhớ, gợi yêu thương về người bà tần tảo, giàu đức hy sinh; là nơi mỗi khi nhớ về nhà thơ không thể không đau đáu một niềm yêu thương, xót xa vô cùng xúc động; không thể không ân hận, day dứt vì sự vô tình đến vô tâm của tuổi thơ để không nhận thức được những năm tháng cơ cực mà người bà đã phải trải qua.

Tôi tâm đắc với bài thơ Đò Lèn của Nguyễn Duy bởi những tâm tình của Nguyễn Duy chân thành, bình dị mà sâu sắc; bởi bài thơ không chỉ là tiếng lòng, tình cảm riêng tư, cảm xúc riêng tư mà đó là tiếng lòng chung, cảm xúc chung của mọi người cháu trên khắp thế gian này.
Trong cuộc đời con người, để thú nhận một lỗi lầm, một sự hờ hững, vô tình, vô tâm với ai đó và nhất là đối với người thân của mình thật không dễ dàng. Vậy mà tôi đã thấy được sự hối lỗi, ân hận rất đỗi chân tình của một người cháu đối với người bà của mình qua bài thơ Đò Lèn – người cháu đó là nhà thơ Nguyễn Duy, một nhà thơ có tên tuổi trong làng thơ hiện đại, một nhà thơ thường viết nhiều về đạo lí, nghĩa tình con người rất hay, rất sâu sắc.

Bài thơ như một câu chuyện kể bằng thơ đậm chất trữ tình, có cốt truyện, có nhân vật, có không gian, thời gian, có tâm tư cảm xúc. Dòng tự sự đan xen cảm xúc trữ tình ấy trải suốt bài thơ tạo nên một giọng điệu tha thiết, sâu lắng và đầy day dứt khiến ai đã đọc bài thơ đều có cảm giác xao xuyến lâng lâng.
Đoạn thơ mở đầu là dòng hồi tưởng làm sống lại những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, tinh nghịch với bao nhiêu trò chơi con trẻ của nhà thơ:

Thuở nhỏ tôi ra cống na câu cá
níu váy bà đi chợ Bình Lâm
bắt chim sẻ ở vành tai tương Phật
và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần

Có lẽ không riêng gì Nguyễn Duy mà hầu hết những ai đã trải qua những năm tháng tuổi thơ cũng đều sa vào những trò chơi hồn nhiên như thế. Cả tuổi thơ, Nguyễn Duy đắm chìm vào những trò chơi câu cá, ăn trộm nhãn, xem hát văn,xem lễ đền Sòng… mà không hề bận tâm đến hiện thực cuộc sống nghèo khó, cơ cực, bữa đói, bữa no; thậm chí cũng không để ý tới người bà của mình cơ cực, vất vả vật lộn với cuộc sống mưu sinh thế nào là một điều không tránh khỏi. Sự vô tư tới mức “cái năm đói, củ dong riềng luộc sượng” mà vẫn cứ “nghe thơm mùi huệ trắng, hương trầm”; vô tư đến mức người bà ở ngay bên mình hàng ngày “mò cua, xúc tép” ở đồng Quan, hàng ngày đi “gánh chè xanh” bươn bả khi Ba Trại, khi Quán Cháo, Đồng Giao “thập thững” bước thấp, bước cao trong những đêm giá lạnh mà vẫn không hề hay biết. Cứ thế tuổi thơ của tác giả trôi qua một cách êm ả, bình thản và tuổi thơ ấy cứ “trong suốt giữa hai bờ hư- thực” .

Hy vọng rằng BST Bình giảng bài thơ Đò lèn của Nguyễn Duy sẽ giúp quý thầy cô có thêm tư liệu tham khảo, giúp các em học sinh học tập tốt hơn.

Đồng bộ tài khoản