Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương

Chia sẻ: An | Ngày: | 3 tài liệu

0
255
lượt xem
0
download
Xem 3 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương

Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương
Mô tả bộ sưu tập

Thư viện eLib xin gửi đến bạn BST Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương, là một trong những BST đặc sắc của chúng tôi. ELib đã tổng hợp từ nhiều nguồn và biên tập có sự chọn lọc nhằm giúp quý thầy cô và các em tham khảo.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương

Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương
Tóm tắt nội dung

Mời bạn tham khảo đoạn trích trong BST Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương của thư viện eLib dưới đây:

 Tự tình là một trong số những bài thơ mà Hồ Xuân Hương bộc lộ trực tiếp cái tôi đầy xúc cảm và bản lĩnh của mình trước cuộc sống.
Bài thơ mở đầu với một không gian:

Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn.

Nhung đấy cũng là một thời gian. Nói đầy đủ hơn, Tự tình là tiếng lòng cất lên vào một không – thời gian. Không – thời gian ấy trong văn học trung đại thường hiếm, và nếu có thì đó là tiếng lòng của một đấng mày râu, xót xa, cảm hoài trước thời thế. Nếu xem Truyện Kiều ra đời sau khi Hồ Xuân Hương đã mất thì kiểu bộc lộc tâm tình đó là liền kề, ở Thuý Kiều, với nhiều trạng huống, sau khi tảo mộ, gặp Kim Trọng:

Một mình nặng ngắm bóng nga
Rộn ràng gần với nỗi xa bời bời
lúc đã quyết định bán mình chuộc cha:
Nỗi riêng, riêng những bàng hoàng.
Dầu chong trắng đĩa, lệ tràn thấm khăn.
khi thất thân bởi Mã Giám Sinh:
Đêm xuân một giấc mơ màng
Đuốc hoa để đó mặc nàng nằm trơ
Nỗi riêng tầm tã tuôn mưa.
hoặc lúc ở lầu xanh:
Khi tỉnh rượu lúc tàn canh
Giật mình mình lại thương mình xót xa.

Đêm khuya thanh vắng là lúc con người thường đối diện với chính bản thân mình, để xót thương, để tự vấn, tự nhìn ngắm lại bản thân. Tự tình là một cách đối diện như thế. Đấy là lúc những âm vang của cuộc đời dường như không động đến con người, song con người lại cảm nhận được cả bước đi của cuộc đời. Tiếng trống canh chỉ văng vẳng, tức người nghe phải lắng tai nghe, nhưng nhịp điệu của nó thì đã quá đầy đủ, với tất cả sự hối hả, thúc giục (trống canh dồn). Nó thúc giục người ta chẳng phải để hành động mà soi lại đời mình:
Trơ cái hồng nhan với nước non.

Hy vọng rằng BST Bình giảng bài thơ Tự tình của Hồ Xuân Hương sẽ giúp quý thầy cô có thêm tư liệu tham khảo, giúp các em học sinh học tập tốt hơn.

Đồng bộ tài khoản