Bình giảng đoạn thơ sau đây trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi"

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
161
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình giảng đoạn thơ sau đây trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi"

Bình giảng đoạn thơ sau đây trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi"
Mô tả bộ sưu tập

Mùa thi đang cận kề, với mong muốn hỗ trợ cho quý thầy cô và các em trong công tác giảng dạy và ôn tập, thư viện eLib đã chọn lọc những bài văn hay tạo thành bộ sưu tập Bình giảng đoạn thơ trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi" để giáo viên và học sinh thuận tiện khi tham khảo.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình giảng đoạn thơ sau đây trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi"

Bình giảng đoạn thơ sau đây trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi"
Tóm tắt nội dung

Đây là một phần trích dẫn trong BST Bình giảng đoạn thơ trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi". Mời các bạn tham khảo:
 

“Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quạnh bên trong một tiếng hò!
Đâu gió cồn thơm đất nhả mùi
Đâu ruồng tre mát thở yên vui
Đâu từng ô mạ xanh mơn mởn
Đâu những nương khoai ngọt sắn bùi?
Đâu những đường con bước vạn đời
Xóm nhà tranh thấp ngủ im hơi
Giữa dòng ngày tháng âm u đó
Không đổi nhưng mà trôi cứ trôi..."
Phần “ Xiềng xích" trong tập thơ "Từ ấy” gồm 29 bài thơ. Từ tháng 4 đến thắng 7 năm 1939, Tố Hữu đã viết một chùm thơ 9 bài. "Nhớ đồng" là bài số 7 được viết vào tháng 7 năm 1939.
Nhan đề hài thơ là “'Nhớ đồng” và đó cũng là cảm xúc chủ đạo của Tố Hữu trong chốn ngục tù. Bài thơ gồm có 44 câu thơ nói lên 4 nỗi nhớ.
10 câu đầu là nỗi nhớ đồng quê.
10 câu tiếp theo nói lên nỗi nhớ những người dân cày lam lũ.
10 câu nối tiếp diễn tả lòng thương nhớ mọ già và “những hồn thân tự thuở xưa”.
14 câu còn lại là tâm trạng “tôi nhớ tôi", và thể hiện lòng khao khát tự do.
Bài thơ có cấu trúc "phức điệu", đoạn 1 và 3 xuất hiện điệp khúc:
“Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quanh bên trong một tiếng hò!".
Điệp khúc ấy được biến tấu thành:
“Gì sâu bằng những trưa hiu quanh,
Ôi ruộng đồng hương nhớ ơi!".
Đặt vào đầu đoạn 2 và cuối đoạn 4.
Câu trúc “phức điệu" ấy rất độc đáo nhằm tạo nên những vòng xoáy đầy da diết về nỗi nhớ đồng trong lòng người chiến sĩ trẻ đang bị đầy đọa trong chốn ngục tù. Đây là đoạn một bài thơ “Nhớ đồng”
“Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
…………………………..
Không đổi nhưng mà trôi cứ trôi".
Từ ngày bị mật thám bắt, bị tù đày giữa "lạnh lẽo bốn tường vôi khắc khổ", nỗi nhớ đồng cứ diễn ra triền miên, nhất là những buổi trưa trong nhà tù. Nỗi nhớ ấy day dứt và thiết tha vô cùng, không thể nào nguôi. Tự đáy lòng thốt lên so sánh: "Gì sâu bằng những trưa thương nhớ". Thế giới nhà tù, trong và ngoài song sắt đều "hiu quạnh", rất vắng vẻ và buồn. "Hiu quạnh" đâu chỉ là ngoại cảnh nhà tù mà còn là tâm cảnh của "thân tù". Trong khoảnh khắc "hiu quạnh ấy nhớ buổi trưa, nhà thơ nhớ "một tiếng hò" nơi làng quê, thổn thức cả nỗi lòng:
"Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quạnh bên trong một tiếng hò”
Nhớ một tiếng hò", nhớ một khúc dân ca, nhớ một giọng hò "Mái nhì", "Mái đẩy", một giọng hò "gĩa gạo” của quê hương mà nhà thơ từng ôm áp trong lòng:
"Vẳng lên trong tiếng xe lùa nước,
Một giọng hò đưa hố não nùng".
(đoạn 2)
"Một tiếng hò” là hồn quê. Nhớ "một giọng hò" là nhớ đồng, là nhớ quê hương , “nghĩa nặng tình sâu" đã bao ngày li biệt.
Bốn câu thơ tiếp theo, chữ "đâu" được điệp lại, các câu hỏi tu lừ liên tiếp xuất hiện, nỗi "nhớ đồng" day dứt khôn nguôi:
''Đâu nhớ cồn thơm đất nhả mùi,
Đâu ruồng tre mát thở yên vui
Đâu từng ô mạ xanh mơn mởn
Đâu những nương khoai ngọt sắn bùi?"
Vần thơ làm hiện lên một không gian nghệ thuật bức tranh đồng quê: diễn tả một tâm trạng nghệ thuật ấy là nỗi nhớ đồng da diết. Nhớ hương vị quê hương, nhớ cồn thơm đất nhả mùi", nhớ luống cày, nhớ hương lúa. Nhở lũy tre, ruồng tre xanh trùm bóng mát rượi "thở yên vui". Chữ thở trong câu thơ "đâu ruồng tre mát thở yên vui" được sử dụng tài tình, gợi tả âm thanh rì rào, lao xao của lá tre, khúc nhạc yên vui, êm đềm của làng quê ta bao đời nay. Một sự chuyển đổi cảm giác đầy thi vị. Nhớ đồng là nhớ "từng ô mạ xanh mơn mởn" - tươi đẹp và xanh non. Nhớ đồng là nhớ vị "bùi" của sắn, vị “ngọt" của khoai. Các tính từ - bổ ngữ: "thơm", "mát", "yên vui", “xanh mơm mởm” "ngột", "bùi"... đã tô đậm vẻ đẹp của đồng quê. Bức tranh quê trong hoài niệm hiện lên thân thuộc, bình dị, xinh đẹp và đáng yêu biết bao! Bị tù đày mà xa cách quê hương. Cảnh sắc quê hương giờ đây chỉ hiện lên trong hoài niệm, trong nỗi nhớ vơi đầy. Chữ ''đâu” bốn lần xuất hiện diễn tả một cách xúc động, đầy ám ảnh nỗi nhớ đồng gắn liền với nỗi đau buồn cô đơn của nhà thơ đang bị đày đọa trong chốn ngục tù. 

Chúc quý thầy cô và các em học sinh có được nguồn tư liệu Bình giảng đoạn thơ "Gì sâu bằng những trưa....trôi cứ trôi" trong bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu hay mà mình đang tìm. 

Đồng bộ tài khoản