Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về"

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
100
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về"

Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về"
Mô tả bộ sưu tập

Nhằm giúp quý thầy cô giáo có thêm tài liệu để giảng dạy, các em học sinh có thêm tài liệu hay để tham khảo, Thư viện eLib đã sưu tầm và tổng hợp thành bộ sưu tập Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về". Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học môn Ngữ Văn trong chương trình.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về"

Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về"
Tóm tắt nội dung

Mời bạn tham khảo đoạn trích trong BST Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về" của thư viện eLib dưới đây:

Trông bến nam bãi che mặt nước,
Cỏ biếc um dâu mướt màu xanh,
Nhà thôn mấy xóm chông chênh,
Một đàn cò đậu trước ghềnh chiều hôm.
Trông đường bắc đôi chòm quán khách,
Rườm rà cây xanh ngất núi non,
Lúa thành thoi thót bên cồn
Nghe thôi ngọc địch véo von trên lầu.
Non đông thấy lá hầu chất đống,
Trĩ xập xòe, mai cũng bẻ bai,
Khói mù nghi ngút ngàn khơi,
Con chim bạt gió, lạc loài kêu sương.
Lũng Tây thấy nước dường uốn khúc,
Nhạn triện không, sóng giục thuyền câu,
Ngàn thông chen chúc khóm lau,
Cách ghềnh thấp thoáng người đâu đi về.

Đoạn thơ dài 16 câu nói lên nỗi đợi chờ trông ngóng đến mòn mòi của nàng chinh phụ trong những năm dài chồng đi chinh chiến miền xa. Cứ bốn câu là một cảnh cũng là một nét của nỗi lòng trông ngóng đợi chờ. Mỗi cảnh là một phương hướng, trong một mùa. Có nam, bắc, đông, tây. Có xuân, hạ, thu, đông. Bút pháp miêu tả ước lệ, tượng trưng, cấu trúc cân xứng qui phạm theo “tứ bình”, đó là vẻ đẹp cổ điển.
Mùa xuân đến, người vợ trẻ “trông bến nam” chỉ nhìn thấy một màu xanh của “cỏ biếc um”, của “dâu mướt” mà thôi. Thấy nhà thôn “chông chênh” xa gần mấy xóm, thấy đàn cò đậu trước ghềnh chiều hôm. sắc của cỏ, dâu thì mơn mởn. Cảnh đàn cò kết bầy kết đôi. Ngoại cảnh ấy gợi lên trong lòng nàng chinh phụ còn trẻ nhiều khao khát, mong đợi. Tủi cho thân phận cô đơn của mình.
Mùa hè đến, nàng ‘‘trông đường bắc” nhìn xa chỉ thấy “rườm rà cây xanh ngất núi non”, mịt mù; trông gần chỉ thấy “đôi chòm quán khách” cũng gợi tả nỗi buồn lẻ loi đơn chiếc. Câu thơ “Lúa thành thoi thót bên cồn” cũng mượn ngoại cảnh ngọn lúa bay rập rờn trước gió bên bờ thành để đặc tả nỗi ám ảnh buồn thương tiêu điều của nàng chinh phụ. Nàng chợt nghe tiếng sáo ngọc ngân lên véo von, dồn dập. Cũng là âm thanh gợi nhớ, gợi thương, não nùng thê thiết!

“Lúa thành thoi thót bên cồn,
Nghe thôi ngọc địch véo von trên lầu”

 

Hy vọng rằng BST Bình giảng đoạn thơ sau trong Chinh phụ ngâm khúc: "Trông bến nam... Đi về" sẽ giúp quý thầy cô có thêm tư liệu tham khảo, giúp các em học sinh học tập tốt hơn.
Đồng bộ tài khoản