Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân

Chia sẻ: An | Ngày: | 3 tài liệu

0
373
lượt xem
3
download
Xem 3 tài liệu khác
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân

Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân
Mô tả bộ sưu tập

Đến với bộ sưu tập Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân, quý thầy cô và các em học sinh sẽ có thêm nhiều tài liệu phục vụ cho công tác giảng dạy và học tập. Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học trong chương trình giáo dục phổ thông.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân

Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân. Mời quý thầy cô tham khảo:

Đã có biết bao nhiêu bậc thi sĩ tài hoa như Chu Mạnh Trinh, Nguyễn Công Trứ, Tản Đà hay Tố Hữu bày tỏ cảm xúc suy nghĩ của mình về Truyện Kiều của Nguyễn Du. Song hầu hết những suy nghĩ của họ đều nghiêng về giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo trong Truyện Kiều . Giá trị của Truyện Kiều cũng như những đóng góp lớn lao của Đại thi hào Nguyễn Du cho văn học nước nhà không chỉ dừng lại ở đó. Nghệ thuật độc đáo của Truyện Kiều mà ưu thế là nghệ thuật miêu tả nhân vật; nghệ thuật miêu tả thiên nhiên đã trở thành lý do khiến cho Truyện Kiều trở thành kiệt tác, hấp dẫn hàng triệu trái tim người đọc trong và ngoài nước, đoạn trích Cảnh ngày xuân là một dẫn chững tiêu biểu.

Như chúng ta đã biết Truyện Kiều thuộc dòng văn học trung đại Việt Nam, lúc bấy giờ trong văn học người ta thường hay sử dụng nghệ thuật miêu tả ước lệ. Khi miêu tả Cảnh ngày xuân Nguyễn Du cũng đã sử dụng triệt để thi pháp này, cảnh mùa xuân hiện lên chủ yếu bằng cách gợi chư không tả nhiều. Có thể nói đây là đoạn thơ đặc sắc nhất thể hiện giá trị nghệ thuật miêu tả thiên nhiên của Nguyễn Du.
Đoạn thơ tả cảnh ngày xuân trong tiết Thanh Minh (đầu tháng ba), chị em Thúy Kiều đi chơi xuân. Đây là đoạn thơ nằm liền ngay sau đoạn mở đầu giới thiệu gia cảnh họ Vương và tả vẻ đẹp của chị em Thúy Kiều. Đoạn gồm mười tám câu thơ được kết cấu theo đúng trình tự thời gian của cuộc du xuân.

Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

Nguyễn Du là một đại thi hào luôn có khả năng nắm bắt được cái hồn của cảnh vật để rồi sau đó chỉ bằng vài chi tiết đã làm cảnh vật được chạm khắc nổi bật với đúng cái “thần”, cái “hồn” của nó. Chẳng hạn cảnh mùa thu được ông miêu tả:

Long lanh đáy nước in trời,
Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng.

Trong đoạn thơ này với bốn câu thơ gợi tả khung cảnh ngày xuân Nguyễn Du đã chạm khắc bức tranh toàn cảnh bằng không gian, thời gian và một vài hình ảnh đặc trưng: đó là một không gian rộng lớn, thời gian trôi nhanh với hình ảnh chim én, cỏ xanh , hoa lê….Ngay từ câu thơ mở đầu “Ngày xuân con én đưa thoi” nghệ thuật miêu tả ước lệ đã được bộc lộ khá rõ. Trong một câu thơ tác giả vừa tái hiện hình ảnh báo hiệu mùa xuân “chim én” vừa nói về thời gian thấm thoát trôi nhanh như thoi dệt cửi, câu thơ còn như ngụ cả ý tiếc ngày xuân đi quá nhanh nữa thì phải. Như vậy cái ước lệ đâu chỉ có ở hình ảnh chim én nói về mùa xuân mà còn có cả cái thấm thoắt thoi đưa để chỉ sự biến chuyển mau lẹ của thời gian nữa, cái tiếc nuối của con người cũng được gửi cả vào trong ấy. Nó khác hẳn cách viết “Ngày xuân mơ nở trắng rừng” trong bài Việt Bắc của Tố Hữu sau này. Câu thơ tiếp theo là một cách tính thời gian cụ thể “ Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi”, có chín chục ngày xuân mà đã đi qua hơn sáu mươi ngày.

Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

Một câu thơ tuyệt hay và tuyệt đẹp. Trong đó tác giả đã sử dụng thủ pháp nghệ thuật miêu tả toàn cảnh và cận cảnh, thi pháp đối lập màu sắc làm chủ đạo. Trước hết là bức tranh không gian rộng lớn như mở ra đến vô cùng vô tận.

Cỏ non xanh tận chân trời,

Quả là một hình ảnh đầy sức sống có sức gợi tả đặc biệt . Câu thơ này có bản viết là “ Cỏ non xanh rợn chân trời”. Nếu chữ “tận” gợi về cái không gian chạy đến tít tắp cuối chân trời thì chữ “rợn” lại thiên về cảm giác rợn ngợp trước sức xanh của cỏ. Dù là chữ nào thì câu thơ vẫn là cái phông, cái nền cho câu thơ tiếp theo xuất chuẩn với chữ “xanh” trong câu trên. Một vài bông hoa lê trở thành thứ trang sức quý giá để tô điểm cho vẻ đẹp của mùa xuân. Chữ “điểm” làm cho mùa xuân càng như có tâm hồn.

Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Du chọn cảnh ngày xuân để nói về quãng thời gian êm đềm, ngắn ngủi của cuộc đời Thúy Kiều. Bởi trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thì mùa xuân vẫn là mùa có sức quyến rũ lòng người nhất.  

Thư viện eLib mong rằng BST Bình giảng đoạn trích Cảnh ngày xuân sẽ là tài liệu hữu ích cho quý thầy cô và các bạn học sinh.
Đồng bộ tài khoản