Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
83
lượt xem
1
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa

Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa
Mô tả bộ sưu tập

Thư viện eLib xin gửi đến bạn BST bài văn Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa. Đây là một trong những BST đặc sắc của chúng tôi. ELib đã tổng hợp từ nhiều nguồn và biên tập có sự chọn lọc nhằm giúp quý thầy cô và các em tham khảo.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa

Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa
Tóm tắt nội dung

Đây là một phần trích dẫn trong BST Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa. Mời các bạn tham khảo:
 

"Đời thừa” là một trong những tác phẩm xuất sắc và tiêu biểu của Nam Cao về đề tài người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Đó là câu chuyện về sự giằng xé đến bi kịch cửa một nhà văn giàu khát vọng nhưng đồng thời cùng là một tuyên ngôn nghệ thuật có giá trị. Qua nhân vật Hộ – nhân vật nhà văn trong tác phẩm – Nam Cao đã gởi gắm những suy tư và những quan niệm sâu sắc của mình về nghề văn và sứ mạng của người cầm bút chân chính, ông viết: "Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp được những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những cái gì chưa có".

Câu nói ngắn gọn nhưng đã thâu tóm những yêu cầu thật là gắt gao, nghiêm túc đối với người sáng tác văn chương "Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho là cách diễn tả hình ảnh, ám chỉ thứ văn chương đẽo gọt, khuôn sáo, hời hợt, một thứ văn chụp ảnh hoặc minh họa giản đơn. "Người thợ" dù là "người thợ khéo tay" thì cũng chỉ sản xuất ra những thành phẩm hàng loạt theo mẫu mã có sẵn, dù có khéo léo cũng chỉ là một hình thức bắt chước, theo khuôn mẫu. Lao động của nhà văn thì khác hẳn. Đó là quá trình nghiền ngẫm, khám phá, tim tòi những nội dung mới và hình thức diễn tả mới để tạo ra những sản phẩm độc nhất vô nhị của riêng mình, mang bản sắc độc đáo của từng nghệ sĩ. Trong một truyện ngắn khác, (truyện "Những chuyện không muốn viết”) Nam Cao cũng đã diễn đạt một cách thật là hình ảnh đặc thù lao động của nghề văn: "cái nghề văn kị nhất là cái lối thấy người ta ăn khoai cũng vác mai đi đào", tức là nó tối kị sự sao chép, bắt chước. Với một yêu cầu thật nghiêm khắc về nghề, nhà văn quan niệm: " Văn chương chưa dung nạp những ai biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, sáng tạo những cái gì chưa có".

Đúng vậy, mọi nghệ sĩ chân chính, có tài năng đều khao khát sáng tạo ra được những tác phẩm chân thật, sâu sắc. Nhưng không báo giờ họ bằng lòng với lối sao chép, rập khuôn hay phản ánh hiện thực cuộc sông trên bề mặt của nó. Nhà văn phải là người có cái nhìn nhạy bén và sâu xa hơn người để phát hiện những vấn đề sâu kín ở bề sâu của đời sống để đem đến cho người đọc những khía cạnh mới, những vấn đề mới đầy bất ngờ, sâu sắc, thú vị, có khả năng đánh thức trí tuệ, trái tim, làm phong phú tâm hồn, thậm chí có thể làm thay đổi những thói quen, những nếp nghĩ thông thường. Mỗi sáng tạo của một nhà văn tài năng phải là một tìm tòi mới, một khám phá mới.

Về thực chất, đây là một yêu cầu về tính chân thật trong sáng tạo nghệ thuật chứ không phải là sự đi tìm của lạ một cách màu mè, hình thức. Đó là một sự sáng tạo mang đậm nét bản sắc của chủ thể nghệ sĩ, mang dấu ấn tinh thần của cá nhân nhà văn từ cách nhìn, cách nghĩ đến cách viết. Đò chính là cá tính sáng tạo đã từng được đặt ra như một yêu cầu không thể thiếu của sáng tác văn chương. Thiếu nó sẽ không có nghệ thuật. Nhà văn Nga Gorki cũng đã từng nhấn mạnh "Bạn hãy giữ lấy cái gì là của riêng mình, hãy săn sóc nó phát triển tự do. Lúc một nghệ sĩ không có cái gì. là riêng của mình thì phải thấy người đó không có gì hết".

Ở đây, "cái riêng" không phải được hiểu như một phẩm chất, không chỉ tự nhiên mà có, nó phải được trau dồi, săn sóc, phát triển, tìm tòi, đào sáu khống ngừng. Nghệ thuật bắt đầu từ thiên bẩm. Nhưng chỉ thiên bẩm không thôi cũng sẽ không có nghệ thuật. Nhà văn Nga L.Tolstoi cũng đã từng nói: ‘một phần mười là thiên bẩm, còn chín phần mười là nước mắt, mồ hôi". Người ta cũng ví nhà văn như người "Trinh sát" như nhà "địa chất", với ý nghĩa nhấn mạnh vai trò khám phá, tìm tòi, phát hiện… đầy thử thách, gian khổ, có khi cần cả đến sự hi sinh của người nghệ sĩ.

Khám phá cho được sự thật, "đào sâu, tìm tòi, khơi được những nguồn chưa ai khơi" đã là khó. Nhưng quan niệm nghệ thuật của Nam Cao không chỉ dừng ở đó. Nghệ thuật còn đòi hỏi "sáng tạo những cái gì chưa có" nữa. Bây cũng là một quan niệm rất đúng đắn về bản chất của sự sáng tạo nghệ thuật Đó là sự sáng tạo theo quy luật của cái đẹp" như Marx đã từng nói, là sự thể hiện cái thế giới ao ước, khát khao của con người. Từ non 2400 năm về trước, nhà mĩ học người Hy Lạp Aristote cũng đã từng nói: "Nhiệm vụ của nhà thơ không phải chỉ nói về cái thực sự đã xảy ra mà là cái lẽ ra có thể xảy ra". Thơ là vậy, văn thực chất cũng như vậy.

Chúc quý thầy cô và các em học sinh có được nguồn tư liệu Bình luận câu nói: "Văn chương không cần đến ... cái gì chưa có" trong truyện ngắn Đời thừa hay mà mình đang tìm. 

Đồng bộ tài khoản