Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
62
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ

Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ
Mô tả bộ sưu tập

Các tài liệu hay, chất lượng được chúng tôi tổng hợp tạo thành BST Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ dưới đây sẽ giúp các em học sinh ôn tập và mở rộng kiến thức khi học môn Ngữ Văn. Hi vọng, đây sẽ là những tài liệu hữu ích trong công tác giảng dạy và học tập của quý thầy cô và các em học sinh.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ

Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ
Tóm tắt nội dung

Mời quý thầy cô và các em cùng tham khảo Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ được trích từ bộ sưu tập cùng tên dưới đây:

Thơ ca là cây đàn muôn điệu của tâm hồn, của nhịp thở con tim. Xưa nay, thơ vẫn là cuộc đời, là lương tri, là tiếng gọi con người hãy quay về bản chất thực của mình đế vươn lên cái chân, thiện mỹ, tới tầm cao của khát vọng sống tới tầm cao của giá trị sống. Khi bàn về bài thơ, Hoài Thanh khẳng định:
Từ bao giờ đến bây giờ, từ Hômerơ đến Kinh Thi, đến ca dao Việt Nam thơ vẫn là một sức đồng cảm mãnh liệt và quảng đại. Nó đã ra đời giữa những vui buồn của loài người và nó sẽ kết bạn với loài người cho đến ngày tận thế”.
Điều đó đã giúp ta hiểu đúng giá trị của thơ ca, và đánh giá đúng hơn về tư tưởng tình cảm mà thơ biểu hiện.
Nhà phê bình Hoài Thanh đã góp tiếng nói độc đáo về giá trị thơ ca. Thơ ca - không tìm đâu xa lạ mà nó chinh là “cái đẹp của cuộc sống” được tái hiện, được gửi vào tiết tấu của cây đàn thi ca. Thơ đến với con người như dòng sữa mẹ đến với trẻ thơ, như người bộ hành giữa sa mạc tìm thấy dòng nước ngọt mát cao quý.
Thơ đã là bạn tâm tình, sẻ chia bao buồn vui với loài người và thơ là “sức đồng cảm mãnh liệt và quảng đại’’ đến với mọi tâm hồn.
Tôi vẫn nhớ những ngày bé thơ câu hát “À ơi bống bống bang bang” đã đưa tôi vào giấc mơ mà bà mẹ vẫn thường ru. Bây giờ lớn lên cùng vần thơ, lời ru ấy đưa tôi vào cuộc sống. Làm sao quên được những “Con cò bay lả bay la”; những con cò còn trắng muốt đã vào ký ức của tôi như lời thơ chứa chan, ngọt lịm tình thương của mẹ cha bây giờ chợt sống dậy, thức tỉnh trái tim mình sống có nghĩa tình và mến yêu đồng loại hơn. Thơ là thế đó! Nó giống như sợi dây vô hình - cứ đi vào hồn người qua bao năm tháng từ tuổi thơ đến lúc trưởng thành.
Những vần thơ đẹp là những nốt nhạc, là ánh trăng bàng bạc của cô thôn nữ tát nước:

Hời cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.

Ánh trăng lung linh tràn mọi nẻo cũng giống như ánh trăng của tình yêu lao động, yêu con người mà thơ đã gợi vào ta. Thơ không là của riêng ai, nó là tiếng hát của tất cả mọi người đang sống, đang lao động, đang lao động nên cô thôn nữ tát nước đã được sự đồng cảm của thơ làm công việc hăng say hơn. Nếu “thơ là điện” (Huy Cận) thì cuộc sống con người góp phần làm sáng ấm dòng điện ấy. Cũng như nỗi nhớ quê hương của anh nông dân xã nhà mới chân chất và chân quê làm sao!

Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
(Ca dao)

Một nỗi nhớ rất thực và rất đúng với người dân quê, từ cái bình thường nhất là “canh rau", “cà dầm tương” của cuộc sống. Thơ đã cất lên tiếng lòng mà anh dân quê muôn gửi gắm. Thơ đã thực sự “đồng cảm mãnh liệt” với con người, cuộc sống. Thơ không chỉ là niềm thương nhớ quê nhà, sự chia niềm vui lao động, thơ còn là tâm trạng của cô gái nhớ về mẹ:

Con gáí lấy chồng chẳng cách núi xa sông
Nhìn về quê mẹ, ôi mênh mông nước trắng
Sao xa cách như một hòn đao vắng
Biết gửi cho mẹ bát canh cần. 

Hãy tham khảo tài liệu đầy đủ hơn và nhiều tài liệu hay khác trong BST Bình luận ý kiến của Hoài Thanh về thơ!
Đồng bộ tài khoản