Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
171
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà

Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà
Mô tả bộ sưu tập

Thư viện eLib đã biên soạn và sắp xếp các bài văn hay tạo thành bộ sưu tập Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà dưới đây để quý thầy cô và các em thuận tiện trong quá trình tham khảo. Các bài văn trong BST giúp các em học sinh biết được cách làm bài văn, nắm được những hình ảnh, chi tiết độc đáo của bài.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà

Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà
Tóm tắt nội dung

Mời bạn tham khảo đoạn trích trong BST Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà của thư viện eLib dưới đây:
 

 Bài thơ “Hầu Trời” của Tản Đà có sự khác biệt về số câu ở hai văn bản. Bản do Nguyễn Nghiệp sưu tầm, tuyển chọn – Nhà xuất bản Văn học, 1982 có 120 câu. Bản do Nguyễn Khắc Xướng sưu tập, chú thích – Nhà xuất bản Văn học, 1986 chỉ có 114 câu. Chúng tôi theo bản thứ nhất.
“Hầu Trời” là một bài thơ rất đặc sắc và độc đáo; độc đáo ở thi đề, độc đáo cảm hứng, độc đáo ở nội dung bài thơ.
“Hầu Trời” được viết theo thể thơ thất ngôn trường thiên, bên cạnh những khổ thơ bốn câu, tác giả đan xen vào những đoạn thơ sáu câu, mười câu, mười hai câu… mang dáng dấp một bài hành nhỏ. Câu trúc đa dạng ấy đã mở ra một không gian nghệ thuật để Tản Đà bộc lộ cái tôi của mình, và cho nó “tung hoành” nơi Thiên môn đế khuyết.
Phần đầu bài thơ kể chuyện lúc canh ba, thi sĩ ngâm thơ nơi hạ giới, tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà”, đã “làm Trời mất ngủ…”. Trời bực mình bèn sai hai cô tiên bay xuống triệu chàng thi sĩ lên Thiên môn.
Bốn câu thơ mở đầu, Tản Đà dùng bốn chữ “thật” để khẳng định đó là một chuyện thật đã xảy ra “sướng lạ lùng!”.
Trong bài “Tìm hiểu Tản Đà”, thi sĩ Xuân Diệu viết:

“Bài “Hầu Trời”, tôi phục nhất đoạn mở:
Đêm qua chẳng biết có hay không
Chằng phải hoảng hốt không mơ mộng
Thật hồn! Thật phách! Thật thân thể!
Thật được lên tiên – sướng lạ lùng!

Vào đột ngột cứu đầu cũng ra vẻ đặt vấn đề cho nó khách quan, nghi ngờ theo khoa học, để ba câu sau toàn là khẳng định, ăn hiếp người ta”.
Phái viên của Trời là hai nàng tiên “miệng cười mủm mỉm”,… Thi sĩ như được chắp cánh cùng bay lên Trời: “Theo hai cô tiên lên đường mây – Vù vù không cánh mà như bay”. Nhìn thấy Thiên môn tráng lệ, chàng thi sĩ vô cùng ngạc nhiên tự hỏi:

Cửa son đồ chói oai rực rỡ!
Thiên môn đế khuyết như là đây ?

Vị khách làm thơ nơi hạ giới được Trời và chư tiên trọng thị. Sau khi thi lễ “sụp xuống lạy”, Trời ân cần sai tiên nữ “dắt tôi dậy”, rồi mời thi sĩ “ngồi chơi” trên “Ghế bành như tuyết, văn như mây”. Tiên đồng pha nước uống. Chư tiên kéo đến ngày một thêm đông. Đến để xem mặt người trần? Đến để đón tiếp với lòng hiếu khách? Hay đến để dự cuộc bình thơ, bình văn?

Hy vọng rằng BST Cảm nghĩ về bài thơ Hầu trời của thi sĩ Tản Đà sẽ giúp quý thầy cô có thêm tư liệu tham khảo, giúp các em học sinh học tập tốt hơn.

Đồng bộ tài khoản