Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
71
lượt xem
1
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương

Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương
Mô tả bộ sưu tập

Đến với bộ sưu tập Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương, quý thầy cô và các em học sinh sẽ có thêm nhiều tài liệu phục vụ cho công tác dạy và học môn Ngữ văn. Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học trong chương trình giáo dục phổ thông.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương

Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương
Tóm tắt nội dung

Dưới đây là phần trích dẫn nội dung của tài liệu đầu tiên được lấy ra từ BST Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương:

 

Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương

Cố hương, câu chuyện của một người con đi xa - tác giả, nhân vật tôi trong truyện - hơn hai mươi năm, nay trở về ngôi nhà cũ, làng cũ. Nhưng không phải là công thành, danh toại “áo gấm về làng”. Cũng không phải trở về sinh sống sau bao năm lưu lạc, thấy quê hương đổi thịt, thay da mà trở về dọn nhà, chuyển nhà bởi vì “Ngôi nhà cũ mà đại gia đình... đời đời ở chung với nhau... đã phải đồng tình bán cho người ta, nội năm nay phải giao cho họ”. Trở về “để từ biệt nó lần cuối cùng”, “vĩnh biệt ngôi nhà yêu dấu và từ giã làng cũ thân yêu, đem gia đình đến nơi đất khách”. Người về cố hương ấy xưa kia “đàng hoàng là một cậu ấm”, “cảnh nhà sung túc”.
Nhân vật tôi - tác giả - viết về cố hương trong một hoàn cảnh, tâm trạng như thế. Lại nữa trở về trên một chiếc thuyền lẻ loi vào độ giữa đông lạnh giá, sắc trời u ám. Cho nên làng cũ hiện ra trước mắt “tiêu điều, hoang vắng, nằm im lìm dưới vòm trời màu vàng úa khác hẳn với làng cũ đẹp hơn kia” hằng được “ghi lại trong ký ức”. Ở đây có phải là do “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” nên nhìn cố hương thành ra thế hay không ? Tác giả đã cố chiến thắng mình để nhìn làng cũ thật hơn, đúng hơn, không bị ám ảnh bởi tâm tính chủ quan. “Chẳng qua là tâm tính mình đã đổi khác”, nên mới nhìn ra thế. Nó “vị tất đến nỗi thê lương như mình tưởng”.
Sau khi đã “khách quan hoá” như thế, hiện thực vẫn hiện ra như nó vốn có. Không phải chỉ là ở cảnh tượng mà ở câu chuyện một con người - Nhuận Thổ. Có hai hình ảnh Nhuận Thổ đối lập nhau. Một Nhuân Thổ trẻ thơ của ba mươi năm trước và một Nhuận Thổ hôm nay.
Nhuận Thổ ngày xưa : “Một vầng trăng tròn vàng thẳm treo lơ lửng trên nền trời xanh đậm, dưới là một bãi cát bên bờ biển, trồng toàn dưa hấu, bát ngát một màu xanh rờn. Giữa ruộng dưa, một đứa bé trạc mười một, mười ba tuối, cổ đeo vòng bạc, tay lăm lăm chiếc đinh ba, đang cố hết sức đâm theo một con tra. Con vật bỗng quay lại, luồn qua háng đứa bé, chạy mất”. Nhuận Thổ ngày xưa : “khuôn mặt tròn trĩnh, nước da bánh mật, đầu đội mũ lông chiên bé tí tẹo, cổ đeo vòng bạc sáng loáng”. Nhuận Thổ ấy thông minh, nhanh nhẹn, biết nhiều so với cậu bé Tấn và đám trẻ con nhà giàu sang, quyền quí “Chỉ nhìn thấy một mảnh trời vuông trên bốn bức tường cao bao bọc lấy cái sân mà thôi !”. Cậu bé hiếu động, tâm hồn trong sáng, quen sống giữa thiên nhiên bao la sống động, được rèn luyện bởi lao động, vui chơi hứng thú nên chinh phục được những cậu bé nhà giàu. Sống không phân biệt đẳng cấp, Tấn và Nhuận Thổ trở nên thân thiết, có tình nghĩa - mối tình đẹp đẽ, trong sáng, bình đẳng của tuổi thơ. Hai đứa trẻ lúc chia tay nhau đều khóc, gửi quà kỉ niệm cho nhau lúc ở xa. Và cậu bé Tấn ba mươi năm sau nghĩ đến con người ấy, tình bạn ấy vẫn thấy bừng sáng lên dẫu lòng đang se lại nỗi buồn gia đình, quê hương hiện tại. Đấy là nét đẹp của quê hương sống âm thầm, dai dẳng trong suốt mấy mươi năm xa quê, “vất vả, chạy vạy” để kiếm sống của tác giả. Khiến cho quê hương, cái làng quê tiêu điều, hiu quạnh kia óng ánh sắc màu, ngọt ngào hương vị trong lòng con người.
Nhưng cái chút óng ánh, ngọt ngào, cái “tựa hồ” làm cho tác giả “tìm ra được quê hương đẹp ở chỗ nào đó” đã bị tắt ngấm khi một Nhuận Thổ của hiện tại hiện ra. Con người khuôn mặt tròn trĩnh, nước da bánh mật trước kia nay đổi thành “vàng xạm, lại có những vết nhăn sâu hóm... mi mắt viền đỏ húp mọng lên... đội một cái mũ lông chiên rách tươm, mặc một chiếc áo bông mỏng dính, người co ro cúm rúm”... Bàn tay cũng không phải là bàn tay ngày trước “hồng hào, nhanh nhẹn, mập mạp, cứng rắn” mà “vừa thô kệch vừa nặng nề, nứt nẻ như vỏ cây thông”.

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh xem tiếp nội dung tài liệu này trong bộ sưu tập Cảm nhận của em về mối quan hệ Lỗ Tấn - Nhuận Thổ khi đọc Cố hương. Ngoài ra, có thể tham khảo thêm nhiều tài liệu khác cùng chủ đề trong bộ sưu tập này. Hoặc download về làm tài liệu tham khảo bằng cách đăng nhập vào hệ thống eLib.vn của chúng tôi để tải bộ sưu tập này.
Đồng bộ tài khoản