Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
1.384
lượt xem
21
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh

Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh
Mô tả bộ sưu tập

Bộ sưu tập Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh sẽ mang lại cho các em học sinh các kiến thức bổ ích, cho quý thầy cô giáo những tài liệu giảng dạy hữu dụng nhất. Các tài liệu trong bộ sưu tập được chọn lọc và biên soạn cẩn thận hi vọng sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho quý thầy cô và các em học sinh.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh

Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh
Tóm tắt nội dung

Mời quý thầy cô giáo tham khảo phần trích dẫn nội dung trong bộ sưu tập Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh dưới đây:

Làn nước trong xanh lướt nhẹ qua khắp cơ thể tôi. Tôi đang ở đâu thế này? Thấp thoáng trong làn nước là bóng một người con gái. Chao ôi, cái hình ảnh ấy, dáng người ấy,cử chỉ...sao mà quen thuộc đến thế! Phải chăng đó là....
- Trương Sinh, là chàng đấy phải không? - Người con gái đột ngột bước tới gần và hỏi.
- Vũ Nương, nàng... nàng... còn sống đấy ư?
Giờ thì tôi đã nhận ra dó chính là người vợ hiền yêu dấu của tôi. cảm xúc trong tôi dâng trào khó tả: đầu tiên là ngỡ ngàng sau, tiếp đén là vui mừng sung sướng,và bây giờ là sự ân hận day dứt.Tôi, chính tôi đã là người đẩy nàng đến cái chết. tôi muốn chạy đến ôm nàng thật chặt để giãi bày tâm tình của mình nhưng càng bước tới gần thì bóng nàg càg mờ nhạt. tôi bất giác gọi to:
- Đừng, Vũ Nương, xin nàg đừng bỏ ta lại một mình....
Hụt hẫng, tôi rơi vào khoảng không... Chợt giật mình tỉnh giấc. Tôi vẫn nằm đấy, vẫn trong căn nhà quen thuộc cùng đứa con trai bé bỏng nằm bên cạnh. Trống vắng! Thì ra đó là một giấc mơ. Phải, Vũ Nương không thể trở về được nữa, tôi và người đã xa nhau thật rồi!
Tôi là Trương sinh, quê ở Nam Xương, con nhà hào phú, giàu có tiếng trong vùng. Ỷ vì nhà giàu, hồi nhỏ tôi chỉ học dăm ba đoi chữ rồi bỏ đi chơi. Tuổi thơ của tôi gắn liền với hình ảnh người mẹ - người đã luôn bên cạnh, chăm sóc tôi nên người. Vậy mà chưa làm được gì báo hiếu thì mẹ tôi đã rời xa tôi mãi mãi, để lại trong tôi bao nièm nuối tiếc, ân hận tột cùng. Trời ơi, tôi có làm gì nên tội mà mọi người tôi thương yêu đều bỏ tôi đi như vậy. Tại sao, tại sao chứ? Có phải đó là sự trừng phạt cho thói hồ đồ, đa nghi, gia trưởng của tôi không? Nhớ hồi ấy tôi từng có một gia đình hạnh phúc với người vợ hiền chung thuỷ là Việt Nam. Tôi đã từng rất tự hào về nàng - một con người tính đã thuỳ mị nết na lại thêm tư dung tốt đẹp. Và cũng bởi mến vì dung hạnh nên tôi đã xin mẹ trăm lạng vàng để cưới nàng về bất chấp gia cảnh nàng khó khăn. Trong cuộc sống vợ chồng hàng ngày nhiều lúc tôi kiểm soát nàng quá chặt chẽ. Dù biết trong xã hội trọng nam khinh nữ thời ấy, tôi được quyền làm như vậy nhưng giờ nhớ lại thấy tội nghiệp cho nàng. Chẳng biết ngày ấy tôi đã nghĩ gì mà ngay cả đến vợ mình cũng không tin, lại còn phòng ngừa quá mức. Nếu là người khác thì chắc chắn sẽ không thể nào chịu được và cuộc sống gia đình tôi lúc nào cũng bất hoà nhưng không vợ tôi thì khác. Nàng luôn biết cách cư xử đúng mực, kể cả trong quan hệ mẹ chồng nàg dâu, nàng cũng luôn giữ gìn khuôn phép. Vì thế mà vợ chồng tôi lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc.
Cuộc sống êm đềm ấy kéo dài chưa được bao lâu thì giặc Chiêm Thành xâm chiếm nước ta, tôi bị gọi đi lính. Giờ tôi mới biết cuộc sống ca sang phú quý cũng chẳng là gì nếu tôi không có học. Lúc ấy mẹ tôi còn sống trông bàc ó vẻ lo lắng lắm, ngày tiễn tôi lên đừngtòng quân có đủ gia đình, họ hàng, làng xóm. Mẹ tôi ân cần dặn dò, nhắc nhở tôi phải cẩn thận, đừng tham đừng công danh để mắc vào những cạm bẫy khó lường, còn vợ tôi cũng chỉ mong được bình yên trở về sớm dc đoàn tụ. Tôi xúc động, không nói nên lời, tôi cũng buồn khổ lắm chứ. Tôi ra đi để lại mẹ già và người vợ đang mang thai sắp đến kỳ sinh nở làm sao tôi yên tâm cho được. Nhưng lệnh triều đình nào ai dám chối. tôi bước đi mà lòng nặng trĩu. Bầu trời u ám, cảnh vật thấm đẫm nỗi buồn ly biệt.... 

Vui lòng xem tiếp tài liệu hoặc xem thêm các tài liệu khác trong bộ sưu tập Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với Trương Sinh. Ngoài ra, quý thầy cô giáo và các em học sinh còn có thể download về làm tài liệu tham khảo bằng cách đăng nhập vào Website eLib.vn.
Đồng bộ tài khoản