Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
2.089
lượt xem
36
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy
Mô tả bộ sưu tập

Các tài liệu hay, chất lượng được chọn lọc và biên soạn kỹ lưỡng trong bộ sưu tập Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy dưới đây sẽ giúp quý thầy cô giáo và các em học sinh có thêm tài liệu tham khảo phục vụ cho công tác giảng dạy và học tập môn Ngữ văn lớp 9.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy. Mời quý thầy cô tham khảo:

Cuộc kháng chiến đã qua đi, người lính trong chiến tranh giờ đây trở về với cuộc sống hàng ngày. Tưởng như sự bận rộn hôm nay sẽ khiến người ta lãng quên quá khứ. Nhưng có một lúc nào đó trong đời thường những kỉ niệm chiến trường lại như thước phim quay chậm hiện về. Quá khứ đó giúp ta suy ngẫm và nhìn lại chính mình. Nguyễn Duy gửi tới bạn đọc thi phẩm Ánh trăng cũng chính là gửi đến bạn đọc thông điệp : không nên sống vô tình, phải biết thuỷ chung nghĩa tình cùng quá khứ.
Quá khứ là những sự việc đã diễn ra, đã gắn bó với mỗi chặng đường của từng con người. Từ trong hiện tại, quá khứ trong thơ Nguyễn Duy là những tháng ngày thơ ấu ... là cuộc kháng chiến gian khổ mà ở đó vầng trăng và nhà thơ thành “tri kỉ” :

Hồi nhỏ sống với đồng
hồi sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỉ.

Hình ảnh những đồng, sông, bể, rừng nguyên sơ, thuần hậu trong khổ thơ đầu này là nơi đã nuôi dưỡng, chở che ta. Tuổi thơ và năm tháng chiến tranh, cả một quãng đời dài sống trong tình thương yêu, gắn bó với thiên nhiên, với những miền quê ấy, “vầng trăng thành tri kỉ”. Trăng như mái nhà, như người bạn thân thiết của con người. Ở đó tâm hồn, tình cảm con người cũng nguyên sơ, thuần phác như chính thiên nhiên. Trăng và người đã tạo nên mối giao tiếp, giao hoà thuỷ chung tưởng như không bao giờ có thể quên được.
Nhưng sự thay đổi trong lòng người thật đáng sợ. Hoàn cảnh sống đổi thay làm con người ta dễ trở nên vô tình, dễ trở nên bội bạc.
Từ hồi về thành phố
quen ánh điện, cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường.
Khi chiến tranh kết thúc. Người lính trở về bị hấp dẫn bởi văn minh đô thị, với ánh điện, cửa gương, những ánh sáng nhân tạo đã làm họ quên đi ánh sáng tự nhiên hiền dịu của trăng. Cái hôm nay khác nhiều lắm so với cái đã qua. Cuộc sống hiện đại với nhiều tiện nghi đã làm cho con người thờ ơ, vô tình với những ngày gian khổ, cùng đồng đội, đồng chí chung một chiến hào mà Trăng là biểu tượng

Vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường .

Từ hình ảnh vầng trăng “tri kỉ”, vầng trăng “tình nghĩa” trở thành “người dưng qua đường”, Nguyễn Duy đã diễn tả được cái đổi thay của lòng người, cái lãng quên, dửng dưng đến phũ phàng. Cách so sánh thật thấm thía : “như người dưng qua đường”. Trạng thái thờ ơ lạnh nhạt với những gì tốt đẹp đã qua được phát hiện và được cảnh báo sâu sắc.
Cũng như dòng sông có khúc phẳng lặng êm đềm, cũng có khúc ghềnh thác dữ dội. Cuộc đời vốn cũng nhiều biến động. Ghi lại một tình huống cuộc sống nơi thị thành, của những con người từ rừng về thành phố, Nguyễn Duy đã đặt con người vào bối cảnh:

Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn đinh tối om
vội bật tung cửa số
đột ngột vầng trăng tròn.

Khi ánh sáng nhân tạo vụt tắt, bóng tối bao phủ khắp không gian thì vầng trăng xuất hiện khiến con người, ngỡ ngàng trước ánh sáng quen thuộc, thân thương của tuổi thơ, trên những nẻo đường ta sống và trong cuộc chiến gian khổ, ác liệt. Người lính chợt nhận ra sự lãng quên, cái bạc bẽo tồn tại ở con người mình. Cuộc sống hiện đại làm lòng người thay đổi... Bây giờ cuộc đối mặt với vầng trăng tri kỉ , vầng trăng tình nghĩa con người này đang nhận thức một cách rõ ràng sự tệ bạc của chính bản thân. Trước người bạn vô tình ấy, trăng chẳng nói, chẳng trách khiến người lính cảm thấy “có cái gì rưng rưng”. Rưng rưng vì xúc động, vì những tâm tình xưa sống lại, vì lương tâm được đánh thức. Ánh trăng soi chiếu giúp con người nhận ra độ lệch của nhân cách mình.
 

Để xem đầy đủ tài liệu này, quý thầy cô và các em học sinh vui lòng download bộ sưu tập Hình ảnh người lính trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy và xem thêm các tài liệu khác. Chúc quý thầy cô giáo giảng dạy hay, các em học tập tốt.
Đồng bộ tài khoản