Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
78
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ

Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ
Mô tả bộ sưu tập

Bộ sưu tập Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ sẽ mang lại cho các em học sinh những kiến thức bổ ích, cho quý thầy cô giáo những tài liệu giảng dạy hay nhất. Thư viện eLib hi vọng, bộ sưu tập này sẽ hữu ích đối với các thầy cô giáo và các em học sinh.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ

Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ
Tóm tắt nội dung

Dưới đây là đoạn trích Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ được trích từ tài liệu cùng tên trong BST:

Thứ nhất, thiên nhiên trong thơ đỗ phủ chủ yếu là thiên nhiên mang vẻ đẹp bình dị, gắn với cuộc sống thường nhật.
Là một nhà thơ hiện thực, “nhà thơ của dân đen”, đỗ phủ không chú trọng nhiều đến miêu tả những cảnh thiên nhiên hùng tráng, lãng mạn như trong thơ lí bạch, mà ông thường đi vào miêu tả những khung cảnh thiên nhiên bình dị gắn với cuộc sống của nhân dân. Chính điều này tạo nên sự đặc sắc trong phong cách thơ ông. Điều này được thể hiện qua các bài: “nhật mộ”, “đăng cao”, “thảo các”….

Bài “nhật mộ” (chiều hôm) chính là một bức tranh thiên nhiên gần gũi với cuộc sống sinh hoạt thường ngày của con người đã được tác giả phác họa:

“ngưu dương hạ lai cửu
Các dĩ bế sài môn
Phong nguyệt tự thanh dạ
Giang sơn phi cố viên
Thạch tuyền lưu ám bích
Thảo lộ trích thu căn…”

Dịch là:

Đàn trâu và dê xuống núi đã lâu
Mọi người đều đóng kín cửa sài
Đêm thanh tĩnh đầy thú gió trăng
Sông núi khác xa nơi quê cũ
Suối ghềnh đá hảy bên sườn non ẩn khuất

Hạt sương đầu cỏ rỏ xuống gốc cây mùa thu…, bài “thảo các” (gác tranh) cũng là một bài thơ được xây dựng bằng một bức tranh thiên nhiên bình dị, cảnh được miêu tả có chiều rộng và dài nhưng khách thể chính ở đây lại là cái gác lợp cỏ, ngôi nhà cỏ đơn sơ quen thuộc trong đời sống nhân dân hiện tại:

“quanh ngày cửa liếp chẳng gài
Trông ra hết đất bên ngoài gác tranh
Sông đêm rồng, cá lượn quanh
Rừng thu rung động trước mành trăng sao
Sương sa đầm ướt lúc nào
Vẩn vơ mây mỏng bay cao lưng trời
Buông thuyền nhìn vợ thở dài
Nay trôi mai nổi cho phai má hồ”
(bản dịch)

Ở bài “đăng cao” (lên cao), tính bình dị trong cảnh được miêu tả thể hiện ở chỗ, cảnh thiên nhiên được miêu tả ở đây không chứa những hình ảnh kì vũ, lạ lẫm với cuộc sống quần chúng nhân dân mà chính là những hình ảnh hết sức quen thuộc, gần gũi mà mọi người dân có thể nhìn, cảm thấy trong cuộc sống thường nhật: tiếng vượn kêu ven bờ sông, hình ảnh bến nước trong, bãi cát trắng, cánh chim bay về, hình ảnh rừng cây trút lá, hình ảnh con sông dài bất tận sóng tràn, tất cả hợp thành một bức tranh có vẻ buồn nhưng không phải không đẹp trong bài thơ này.

Cảnh thiên nhiên bình dị cũng trở lại với bài thơ “giang bạn độc bộ tầm hoa” – một mình dạo chơi tìm hoa ven sông (bài số 6) với hình ảnh hết sức quen thuộc: hình ảnh lối đi, con đường đi mà hàng ngày con người vẫn lại qua mà thường là không ai chú ý tới, nhưng với nhà thơ thì lối đi – hình ảnh bình dị ấy lại mang một vẻ đẹp hiếm có với “ngàn đóa muôn bông” hoa làm trĩu cả cành cây:

“hoàng tứ nương gia hoa mãn khê
Thiên đóa, vạn đóa ép chi đê”
(cạnh nhà cô tứ hoa đầy lối
Ngàn đóa muôn bông ép trĩu cành).

Trong bài “lạc nhật” (mặt trời lặn), cảnh hoàng hôn hết sức quen thuộc cũng trở thành một khách thể thẩm mĩ trong thơ ông một cách tự nhiên, ông viết:

“mặt trời đã xế ngang mành
Vẻ xuân ven suối đã thành vắng không
Vườn thơm đầy cỏ bên sông
Thuyền tiều cạnh thác bếp nồng lửa hanh
Sẻ tranh nhau lộn khỏi cành 

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh xem tiếp nội dung tài liệu này trong bộ sưu tập Hình tượng thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ. Ngoài ra, có thể tham khảo thêm nhiều tài liệu khác cùng chủ đề trong bộ sưu tập hoặc download về làm tài liệu tham khảo bằng cách đăng nhập vào hệ thống eLib.vn của chúng tôi.
Đồng bộ tài khoản