Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
1.877
lượt xem
18
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em

Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em
Mô tả bộ sưu tập

Thư viện eLib đã biên soạn và sắp xếp các tài liệu hay tạo thành BST Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em dưới đây để quý thầy cô và các em thuận tiện trong quá trình tham khảo. Chúng tôi mong rằng quý thầy cô và các em sẽ có thêm những tư liệu hay trong giảng dạy và học tập.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em

Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em
Tóm tắt nội dung

Bạn có thể tải miễn phí BST Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em này về máy để tham khảo phục vụ việc giảng dạy hay học tập đạt hiệu quả hơn.

 Ngày xửa, ngày xưa có hai vợ chồng già sống bằng nghề vào rừng kiếm củi đổi gạo nuôi thân. Họ rất tốt bụng, hiền lành, hay giúp đỡ mọi người. Tuổi đã già nhưng họ mong mãi mà chẳng có một mụn con. Ngọc Hoàng thấy thế bèn sai thái tử xuống trần gian để đầu thai làm con họ. Từ đó người vợ có mang, nhưng đã qua mấy năm mà vẫn không sinh nở. Rồi người chồng lâm bệnh chết. Người vợ sinh được một cậu con trai. Cậu bé vừa lớn lên thì người mẹ cũng chết. Cậu sống mồ côi, lủi thủi một mình trong một túp lều cũ dựng dưới gốc đa, gia tài vỏn vẹn chỉ có một lưỡi búa của cha để lại. Người ta gọi cậu là Thạch Sanh.
Năm Thạch Sanh biết dùng búa, Ngọc Hoàng sai thiên thần xuống dạy cho chàng các môn võ nghệ và các phép thần thông. Một ngày kia, có người bán rượu tên là Lí Thông đi ngang qua đó, thấy Thạch Sanh có sức khỏe phi thường, hắn bèn gạ gẫm chàng cùng kết nghĩa anh em để về nhà làm lợi cho hắn. Sớm mồ côi cha mẹ, nay có người chăm sóc đến mình nên Thạch Sanh vô cùng cảm động, chàng vui vẻ nhận lời về ở với mẹ con Lí Thông.
Ở vùng ấy bấy giờ có một con chằn tinh chuyên ăn thịt người, quan quân đã nhiều lần đến diệt trừ nhưng không thể làm gì được vì con chằn này có nhiều phép lạ. Dân làng phải lập miếu thờ nó, hàng năm nộp một người cho nó ăn thịt để nó đỡ quấy nhiễu. Năm đó đến lượt Lí Thông nộp mạng. Mẹ con hắn nghĩ cách lừa Thạch Sanh đi thay. Đợi Thạch Sanh đi kiếm củi trở về, Lí Thông mời chàng ăn uống rượu thịt ê hề, rồi bảo:
– Đêm nay đến phiên anh đi canh miếu thờ, nhưng anh đang cất dở mẻ rượu, em chịu khó đi thay giùm anh nhé, canh một đêm thôi đến sáng thì về.
Thạch Sanh thật thà nhận lời ngay. Chàng lấy búa đến miếu thờ canh gác. Nửa đêm, chằn tinh xuất hiện định vồ lấy chàng ăn thịt. Thạch Sanh dùng búa đánh lại. Chằn tinh thoắt biến thoắt hiện, Thạch Sanh phải dùng nhiều võ thuật để đối phó với nó, cuối cùng lưỡi búa của chàng đã giết chết con chằn. Nó hiện nguyên hình là một con trăn khổng lồ, nó chết để lại bên mình một bộ cung tên bằng vàng. Thạch Sanh chặt đầu chằn tinh và nhặt bộ cung tên mang về. Nghe tiếng gọi cửa của Thạch Sanh, hai mẹ con Lí Thông cứ ngỡ là hồn oan của chàng hiện về, mẹ con hắn sợ khiếp vía, van lạy rối rít. Khi Thạch Sanh vào nhà kể cho nghe chuyện giết chằn tinh, chúng mới hoàn hồn. Nhìn thấy đầu chằn, Lí Thông chợt nảy ra kế khác.
Hắn nói với Thạch Sanh:

– Con trăn này là của nhà vua nuôi, nay em lại giết nó, chắc không tránh khỏi tội chết. Em hãy trốn đi thật xa. Có chuyện gì để anh lo liệu.
Thạch Sanh thật thà tin ngay. Chàng từ giã mẹ con Lí Thông rồi trở về túp lều cũ dưới gốc đa ngày nào sinh sống. Lí Thông vội mang đầu chằn tinh vào kinh đô nộp cho nhà vua. Vua hết lời khen ngợi, ban thưởng và phong cho hắn làm Quận công.
Vua có một cô con gái xinh đẹp tuyệt trần vừa đến tuổi cặp kê, hoàng tử nhiều nước đến hỏi nàng làm vợ nhưng không ai vừa ý nàng. Nhà vua phải mở một hội kén rể lớn, hoàng tử và trai tráng khắp nơi đến dự. Công chúa đứng trên lầu cao ném quả cầu may, quả cầu trúng người nào người đó sẽ là chồng nàng. Bỗng từ trên trời cao xuất hiện một con đại bàng khổng lồ, nó sà xuống quắp công chúa bay mất. Đại bàng bay ngang qua túp lều của Thạch Sanh. Nhìn thấy nó, Thạch Sanh liền dùng cung tên vàng bắn theo trúng vào cánh. Nó bị thương, lảo đảo nhưng gắng sức bay về hang tận trong vùng núi sâu hẻo lánh. Thạch Sanh lần theo vết máu và tìm được chỗ ở của nó. Nhưng vì cửa hang kín quá chàng không chui vào được.

Chúc quý thầy cô và các em học sinh có BST Kể lại chuyện Thạch Sanh bằng lời văn của em hay mà mình đang tìm.
Đồng bộ tài khoản