Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
76
lượt xem
1
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc

Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc
Mô tả bộ sưu tập

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo bộ sưu tập Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc có trên eLib.vn. Bộ sưu tập này được chúng tôi sưu tập và chọn lọc những tài liệu hay nhất, chất lượng nhất nhằm giới thiệu đến quý thầy cô và các em học sinh. Chúc quý thầy cô giáo giảng dạy hay, các em học sinh học tập tốt.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc

Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc
Tóm tắt nội dung

Bạn có thể tải miễn phí BST Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc này về máy để tham khảo phục vụ việc giảng dạy hay học tập đạt hiệu quả hơn.

Trong đời có bao nhiêu chuyến đi để chúng ta nhớ, để lại trong chúng ta những kỉ niệm khó quên. Kỉ niệm về người thân, bạn bè, trường lớp, những chyến đi vui cũng có mà buồn cũng có. Trong bộn bề những kỉ niệm ây, có kỉ niệm, một chuyến đi tôi không thể nào quên. Đó là kỉ niệm về quê ngoại là lần về quê ăn tết cùng mẹ.
Tôi đã thiếp đi suốt quãng đường xe băng qua những con lộ lớn của thành phố lúc trời vẫn còn tối, và chợt tỉnh dậy khi một tia nắng nhỏ ấm áp của những ngày cuối năm hắt qua mặt mình. Tôi đưa tay dụi mắt nhìn bầu trời bừng sáng, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới đang tỏa ra dịu dàng từ phía chân trời xanh trong. Giờ đây, hai bên đường cảnh vật của một vùng quê yên tĩnh đã hiện lên, sáng trong buổi bình minh. Lòng tôi lại trỗi dậy nỗi vui thích, háo hức rất lạ. Niềm vui được về lại quê ngoại sau bao nhiêu năm chưa về và háo hức đón Tết ờ quê lần đầu tiên. Đây là điều mà tôi chưa thể tưởng tưởng ra nó thú vị như thế nào. Tôi cứ mãi miên man trong dòng suy nghĩ về những ngày tết sắp tới cho đến khi xe đỗ lại trước con đường nhỏ hai bên cây lá xanh um tùm dẫn đến nhà của dì út tôi. Tôi khệ nệ cùng mẹ xách những giỏ đồ nặng chình chịch từ trên xe xuống. Toàn là những món quà Tết, nào là quần áo, hành mứt cô cậu tôi nhờ gửi về cho trẻ con nghèo trong làng vui mấy ngày Tết.
Tôi chưa bao giờ ăn Tết ở quê, chưa biết đến cái không khí Tết ở miền quê ra sao vì mười mấy năm nay, từ bé đến giờ tôi toàn đón tết ở thành phố. Hôm đã là hai mươi tám Tết, ở thành phố khu tôi ở, đến giờ này, người ta đã đua nhau mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho Tết, không khí khắp nơi sôi động, ồn ào hẳn lên. Hầu như ai cũng trang hoàng lại nhà cửa, cũng có những nổi thịt kho ê hề, những xâu lạp xường lủng lẳng treo đỏ cả một góc bếp và đủ loại ranh mứt cùng bao nhiêu thức ăn ngon đặt đầy trong tủ lạnh. Nhưng ở vùng quê này, có nhiều gia đình vẫn chưa có một món đồ gì dành cho những ngày Tết cả. Đối với họ, Tết cũng hơn ngày thường một chút, chi cần một mâm ngũ quả cúng tổ tiên, ông bà để cầu mong một năm mới an lành, hạnh phúc và chút mứt tự làm dành để đãi khách tới thăm nhà và chúc Tết là đủ. Nếu nhà khá giả có thế mua vài cân thịt kho chấm củ kiệu nếu không thì cá mắm, dưa muối như lệ thường. Quê tôi vẫn còn nghèo, người dân quê ở đây vẫn bám ruộng vườn và vẫn rất hiền lành, chân chất. Họ sợ nếu ăn một cái Tết lớn thì phải làm quần quật cả năm mới đủ tiền trả món nợ ấy. Thế nên khi nhận được những bộ áo mới, bọn trẻ cứ sung sướng đòi mặc cá ngày, tụi nó nhìn ngắm những hộp mứt với vẻ thèm thuồng và mong đợi mau đến Tết để được ăn những loại bánh mứt mà chúng chưa từng nếm thử bao giờ.
Ngày mồng một Tết, phải đến gần chín giò, tôi mới thức dậy vì mây ngày qua lo phụ mẹ chuẩn bị nhà cửa đón Tết và đêm qua, tôi cùng gia đình thức khuya vui vẻ đón giao thừa chuẩn bị năm mới. Tôi bước ra ngoài, hít thở bầu không khí trong lành trong ánh nắng ấm áp của ngày đầu năm mới - bầu không khí xuân trên miên quê lần đầu tiên tôi được tận hưởng. Đến chiều mồng một, tôi hết sức ngạc nhiên khi đứa nào cũng diện quần áo mới trông xinh hẳn lên. Chúng nó khoanh tay chào mẹ tôi, dì út và cả tôi nữa, mẹ tôi mim cười Iâý những chiếc lì xì đỏ đưa cho mỗi đứa kèm theo những lời chúc chăm ngoan, học giỏi và chúng vui mừng đưa hai tay đón nhận. Lúc mẹ tôi đi vào trong rồi, nhiêu đứa tò mò lén mớ phong bao ra xem, tôi bắt gặp ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa vui thích của chúng. Tôi hỏi Mai - cô bé tóc thắt bím hai bên vừa lên tám tuổi:
- Em sẽ dùng tiền lì xì này làm gì? Mua bánh kẹo à?
- Dạ không - nó lắc đầu - em đưa cho mẹ, mẹ sẽ đi chợ được mấy ngày lận
Tôi ngạc nhiên trước câu trả lời của con bé. Nó còn bé mà đã biết tính toán như thế rồi kia, âu cũng là do hoàn cảnh khó khăn đã rèn đúc cho nó tính cần kiệm như thế. Thực ra, món tiền lì xì không nhiều, chi chừng hai chục ngàn. Còn tôi những ngày Tết ở thành phố, mỗi người họ hàng, bạn bè của ba mẹ tôi cho lì xì, chí ít cũng xấp xỉ năm chục ngàn.
- Chị ơi! Dì Hai dễ thương quá chị ha! (ý nói mẹ tôi)
Tôi chưa kịp nói gì thì bé Dung đã khoe:
- Chị Thanh thấy em mặc đồ đẹp hôn? Cái đầm chị cho đó – Rồi nó cười thật tươi để lộ hai cái răng cửa bị sún, bước qua bước lại như khoe chiếc áo mới.
- Thằng Tí, em nó cũng nhanh nháu:"Em nữa, em cũng có đổ mới như chị Hai nè!". 

Chúc quý thầy cô và các em học sinh có BST Kể về một chuyến đi đã đem lại cho anh (chị) nhiều cảm xúc hay mà mình đang tìm.
Đồng bộ tài khoản