Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam

Chia sẻ: An | Ngày: | 2 tài liệu

0
150
lượt xem
1
download
Xem 2 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam

Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam
Mô tả bộ sưu tập

Bộ sưu tập Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam sẽ mang lại cho các em học sinh các kiến thức bổ ích, cho quý thầy cô giáo những tài liệu giảng dạy hữu dụng nhất. Các tài liệu trong bộ sưu tập được chọn lọc và biên soạn cẩn thận hi vọng sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho quý thầy cô và các em học sinh.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam

Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam
Tóm tắt nội dung

Mời quý thầy cô giáo tham khảo phần trích dẫn nội dung trong bộ sưu tập Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam dưới đây:

Xưa nay cái tên phê bình làm người ta dễ nghĩ đến sự phê phán (trên thực tế cũng có những tác phẩm phê bình phê phán cái chưa đẹp, phản thẩm mĩ trong nghệ thuật). Nhưng sứ mệnh chính của phê bình văn học vẫn là phát hiện ra những vẻ đẹp nghệ thuật ẩn dấu trong tác phẩm. Giống như nghệ sĩ, nhà phê bình không chỉ hướng tới sự đồng tình của người đọc về phương diện lí trí mà còn tạo ra những cảm xúc thẩm mĩ, sự đồng tình của bạn đọc đối với mình. Chính vì vậy, không chỉ sử dụng ngôn từ chính xác, hệ thống lập luận khoa học mà nhà phê bình còn vận dụng cả lối viết giàu hình ảnh, có cảm xúc, mang tính nghệ thuật. Đoạn trích Một thời đại trong thi ca trong SGK Ngữ văn 11 của Hoài Thanh thể hiện rất rõ những đặc điểm này.
Trích đoạn này nằm trong phần cuối cùng của thiên tiểu luận Một thời đại trong thi ca. Chủ đề chính của toàn bộ đoạn trích là những vấn đề nội dung tư tưởng của thơ mới và từ đó, nhận định giá trị của phong trào Thơ mới. Chủ đề này được trình bày bằng một hệ thống lập luận chặt chẽ.
Mở đầu là một giới thuyết về phương pháp làm thế nào để chỉ ra tinh thần chủ đạo của Thơ mới trong sự khác biệt với Thơ cũ. Hoài Thanh nói rõ, Thơ mới cũng có thể có những bài tầm thường sáo rỗng, và thơ cũ cũng có những bài chân thực, xuất sắc. Ông nói rõ, sự tầm thường không phải chỉ riêng một thời đại nào. Chính vì vậy, ông cho rằng để có thể tìm ra nội dung tinh thần đặc trưng của phong trào Thơ mới, không có cách nào khác là “sánh bài hay với bài hay vậy”. Không những thế ông còn cảnh báo những sai lầm của việc tuyệt đối sự khác biệt, bởi lẽ lịch sử luôn có sự tiếp nối và cái mới không phải là sự đoạn tuyệt hoàn toàn với cái cũ. Việc giới thuyết về phương pháp chính là một biểu hiện quan trọng của văn phong khoa học trong bài tiểu luận. Cá nhân là cái mới của thơ mới. Thế nhưng cái mới ấy cũng gây ra không ít hệ quả
Sau khi xác lập một phương pháp, Hoài Thanh đã chỉ ra sự khác biệt quan trọng nhất giữa Thơ mới và thơ cũ về nội dung tư tưởng : Cái Tôi và cái Ta, con người cá nhân vá con người cộng đồng. Nếu như thơ cũ thiên về xúc cảm mang tính cộng đồng, nhà thơ giấu mình và hướng tới cái chung thì Thơ mới lại thiên về cá nhân, nhà thơ công khai bộc lộ mình và lấy cảm xúc cá nhân làm mục đích cuối cùng. Cá nhân là cái mới của thơ mới. Thế nhưng cái mới ấy cũng gây ra không ít hệ quả. Khi con người ta tìm về với chính mình, cắt đứt những mối liên hệ với cộng đồng, thì khi đó, anh ta phải đối diện với sự cô đơn. Anh ta tìm mọi cách để thoát li khỏi thế giới để trốn sự cô đơn đó nhưng mọi ngả đường đều thất bại. Con người trở nên nhỏ bé, yếu đuối, bi lụy. Ẩn đằng sau sự cô đơn là cả một bi kịch lớn lao: Không có “một niềm tin đầy đủ” “điều cần thiết hơn trăm nghìn điều khác”. Đó là bi kịch chung của tất cả các nhà thơ mới, một bi kịch không có lối thoát. Nói chính xác đó là bi kịch của con người không tìm thấy lối ra, không có lẽ sống lướn, một mục đích để tin tưởng để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Và cuối cùng, lối thoát duy nhất của họ, theo Hoài Thanh, đó chính là Tiếng Việt, là sự trở về với truyền thống, “tìm về dĩ vãng” để tìm thấy những gì là “bất diệt”.
Những luận điểm của Hoài Thanh có một giá trị to lớn. Từ góc trời thơ ca, ông đã đến với chân trời của thời đại. Chẳng phải tinh thần cá nhân, cái bi kịch đau đớn không tìm ra lối đi là tinh thần chung của cả một lớp trí thức trước Cách Mạng đó sao? Nó là chìa khoá để hiểu văn chương của một thời, không chỉ là Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử…mà cả những Nguyễn Tuân, Nam Cao…Không những thế, Hoài Thanh còn chỉ rõ những giá trị quan trọng mà thơ mới đóng góp cho văn nghệ dân tộc, đó là việc giữ gìn và làm trong sáng của Tiếng Việt. Nếu các nhà thơ mới cũng như nhiều văn sĩ cùng thời không thể biểu lộ một cách trực tiếp tình yêu Tổ quốc bằng một thái độ phản kháng công khai chống chế độ thực dân, thì họ cũng biết dồn tình yêu ấy bằng một hành động cụ thể: làm giàu “tinh thần nòi giống”…Có thể nói những nhận định của Hoài Thanh về thơ mới dẫu ngắn gọn nhưng là chiếc chìa khoá vô cùng quan trọng và có giá trị đến ngày nay. 

Vui lòng xem tiếp tài liệu hoặc xem thêm các tài liệu khác trong bộ sưu tập Một thời đại trong thi ca, đỉnh cao của phê bình văn học Việt Nam. Ngoài ra, quý thầy cô giáo và các em học sinh còn có thể download về làm tài liệu tham khảo bằng cách đăng nhập vào Website eLib.vn.
Đồng bộ tài khoản