Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc

Chia sẻ: An | Ngày: | 3 tài liệu

0
220
lượt xem
3
download
Xem 3 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc

Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc
Mô tả bộ sưu tập

Thư viện eLib đã biên soạn và sắp xếp các tài liệu hay tạo thành bộ sưu tập Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc dưới đây để quý thầy cô và các em thuận tiện trong quá trình tham khảo. Thư viện eLib kính chúc quý thầy cô ngày càng giảng dạy hay, các em học sinh học tập tốt!

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc

Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc
Tóm tắt nội dung

Bộ sưu tập Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc là một trong những BST đặc sắc của eLib, được chọn lọc từ hàng trăm mẫu tư liệu một cách kỹ lưỡng, mời các bạn tham khảo đoạn trích sau đây:

Nhắc đến Việt Bắc là ta lại nghĩ ngay đến cội nguồn của cách mạng. Nơi có những mảnh đất nghèo khó nhưng nặng nghĩa nặng tình, nơi đã in sâu bao kỉ niệm về tình đồng đội, về một thời chiến đấu hào hùng sôi nổi. Và tất nhiên chiến tranh luôn đồng nghĩa với sự mất mác và hi sinh để rồi bao '' sợi thương sợi nhớ '' cứ đan dày như xoáy vào tâm can của bao người, làm bao trái tim phải thổn thức, rung động như sống dậy trong cảm xúc của một thời Việt Bắc hào hùng đã qua.
Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng nói:
''Khi ta đến chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn
Vâng ! Việt Bắc chính là mảnh đất ấy. Mảnh đất đã hóa thành tâm hồn mang theo bao niềm thương nhớ dâng tràn: Nhớ con đường hành quân ra trận, nhớ ngọ cờ đỏ thắm. nhớ chiến khu, nhớ Mái Đình, Hồng Thái, Cây Đa, Tân Trào. Nhưng nhớ nhất vẫn là con người và thiên nhiên nơi đây được đặc tả qua tám câu thơ đầy lắng đọng:
Ta về, mình có nhớ ta
Ta về, ta nhớ những hoa cùng người
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hoà bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.
Hồn thơ Tố Hữu mang đậm tính trữ tình, chính trị và cũng thật sâu sắc. Ông luôn hướng tới cái ta chung với lẽ sống lớn, tình cảm lớn, niềm vui lớn của con người cách mạng, của cả dân tộc. Nếu như Tây Tiến là nét son đẹp nhất của đời thơ Quang Dũng thì Việt Bắc lại là đình cao của đời thơ Tố Hữu _ là bản anh hùng ca, tình ca bậc nhất trong lịch sử Việt Nam thời kì kháng chiến chống thực dân Pháp. 1o/1954 Đảng chính phủ rời khỏi chiến khu Việt Bắc về lại thủ đô gió ngàn. trong không khí lịch sử ấy và tâm trạng đầy lưu luyến khi chia tay Việt Bắc. Tố Hữu đã viết nên bài thơ.bao trùm toàn bài thơ là nỗi nhớ, cứ chạy dọc dãy dài, chạy suốt chạy xuyên qua bao thời đại vẫn còn vang bóng đến bây giờ. nhưng có lẽ ai đã từng đọc bài thơ này cũng phải trồ lên bởi bức tranh tứ bình có đủ cảnh sắc và con người đầy tuyệt đẹp. sẽ vẫn là nỗi nhớ nhưng nỗi nhớ ấy không phải chỉ là một mình mà là nó đã hòa quyện kết tinh thành đóa hoa rực rỡ sắc màu:
Ta về mình có nhớ ta
Ta về ta nhớ những hoa cùng người
Ta về mình có nhớ ta _ câu hỏi nhẹ nhàng nghe sao mà bâng khuang xao xuyến ! Ta về ta nhớ những hoa cùng người _ sự giãi bày ngọt ngào. Điệp từ ta được mở ra 4 lần cùng với âm ''a '' tạo sự ngân vang, tha thiết, như hòa nhập giữa cái tôi vào cái ta chung.Từ nhớ cũng dc điệp lại 2 lần như càng khắc sâu nỗi nhớ hơn, vần thơ trở nên ngọt ngào, đầy sâu lắng. Tố Hữu không chỉ nhớ '' mưa nguồn suối lũ '', miếng cơm chấm muối, rừng núi, bản khói cùng sương, chăn sui đắp cùng mà còn nhớ đến vẻ đẹp quyến rũ nhưng cũng thật đáng yêu '' hoa cùng người ''. '' Hoa'' chính là vẻ đẹp thiên nhiên Việt Bắc. Nhớ hoa là nhớ cái tươi đẹp nhất nơi đây. Mà hơn thế nữa cái đẹp của thiên nhiên không thể tách rời với vẻ đẹp của con người _ nghèo cực lam lũ vát vả, chắt chiu nhưng mà nặng nghĩa, nặng tình. Hoa và người đã thật sự hòa quyện. bổ sung cho nhau tạo nên một tổng thể rất mực cân đối, hài hòa. tất cả như nhắc nhớ người ra đi không được quên nghĩa tình đồng đội, '' quê hương cách mạng làm nên cộng hòa ''.
Long lân quy phụng, tùng cúc trúc mai ắt hẳn mọi người biết đến những cụm từ này như 1 tín đồ trong dân gian Và với tố hữu thơ ông giường như cũng phảng phất chút gì đó của người xưa qua bức tứ bình với bốn xuân - hại - thu - đông.
Nhớ mùa đông Việt Bắc:
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưn
Nhắc đến mùa đông là ta lại nghĩ ngay đến mùa của rét buốt, sương rơi,cái lạnh thấu đến xương thịt, cái ảm đạm của những ngày mưa phùn gió bấc, cái buồn bã của khí trời u uất.Nhưng đến với Việt Bắc trong thơ tố Hữu mùa đông lại trở nên ấm áp lạ thường. Giường nhứ có một luồng gió ấm kì diệu thoảng qua chăng ? Điểm xuyết trên cái nền màu xanh bát ngát bao la của cánh rừng, là màu hoa chuối đỏ tươi đang nở rộ lung linh dưới ánh nắng mặt trời. Từ xa trông tới, bông hoa như những bó đuốc thắp sáng rực tạo nên một bức tranh với đường nét, màu sắc vừa đối lập, vừa hài hòa,vừa cổ điển vừa hiện đại.Cái màu “đỏ tươi” – gam màu nóng của bông chuối nổi lên giữa màu xanh bát ngát của núi rừng, làm cho thiên nhiên Việt Bắc trở nên tươi sáng, ấm áp và như tiềm ẩn một sức sống, xua đi cái hoang sơ lạnh giá hiu hắt vốn có của núi rừng. Màu đỏ của hoa chuối đã đưa người đọc liên tưởng đến sắc dổ của hoa lựu trong thơ của Nguyễn Trãi:
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
Hồng Liên trì đã tiễn mùi hương
Màu đỏ của hoa lựu thuộc về mùa hè còn màu đỏ của hoa chuối thuộc về mùa đông. Mùa đông trong thơ của Tố Hữu cũng lan tỏa hơi ấm của mùa hè chứ không lạnh lẽo, hoang sơ bởi màu đỏ của hoa chuối như đang 1 ngọn núi lửa đang phun trào tỏa ra sức nóng lên đến đỉnh điểm nhứ phá tan băng giá màu xanh của núi rừng bạt ngàn hay rét mướt sương rơi giờ đã nhường chỗ cho màu nắng kì diệu ấy ! Cùng hiện lên cái màu chuối lung linh là hình ảnh con người '' Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng ''. con người hiện lên một cách kì vĩ, hùng tráng hơn khi đứng trên tư thế _ đèo cao, thể hiện sự vững chắc, khí phách hiên ngang, hông sợ khó khăn. màu nắng chiếu xuống ánh lên rọi vào cái dao thắt ngang lưng _ một màu ánh sáng phát ra đầy quyền lực và thu hút, câu thơ không đơn thuân chỉ là ngôn từ bình thuwong mà còn là ngôn từ của nhiếp ảnh. Giữa núi rừng và ánh nắng, trời cao bao la và rừng xanh mênh mang con người ấy đã trở thành linh hồn của bức tranh mùa đông nơi việt Bắc heo hút đại ngàn. 

ELib mong BST Nêu cảm nhận về đoạn thơ: Ta về mình có nhớ... thủy chung trong bài Việt Bắc sẽ giúp cho các em có thêm nguồn tư liệu tham khảo.
Đồng bộ tài khoản