Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu

Chia sẻ: An | Ngày: | 2 tài liệu

0
115
lượt xem
4
download
Xem 2 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu

Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu
Mô tả bộ sưu tập

Các em đang muốn tham khảo bài văn viết về Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu? Hãy tham khảo bộ sưu tập dưới đây của thư viện eLib. Bộ sưu tập gồm nhiều bài văn hay sẽ giúp các em biết lập dàn ý khi làm văn, nắm được các nội dung trọng tâm tránh đi lạc đề.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu

Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu. Mời quý thầy cô tham khảo:

Nguyễn Minh Châu thuộc số những nhà văn sớm có ý thức sâu sắc về sứ mệnh của người cầm bút. Quan điểm tự sự của Nguyễn Minh Châu như sau: “Phải ghi nhận lấy những gì đang xảy ra trên mảnh đất ta đang đứng hôm nay. Những điều ghi nhận ấy phải do ta tự tìm lấy”. Nguyễn Minh Châu yêu cầu: tác phẩm văn học phải phản ánh nhanh nhạy, kịp thời và toàn diện đời sống, lịch sử. Muốn vậy tác giả phải tự đi sâu vào đời sống, tìm tòi nắm bắt bản chất hiện thực. Nếu không nếm trải, kinh qua những trạng huống đa dang ở đời, nhà văn chẳng thể nào hiểu hết những gì đang diễn ra đời sống.

Mảnh trăng cuối rừng được Nguyễn Minh Châu viết trong thời kì đầu chống chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ ở miền Bắc. Sau này tác giả chọn in trong tập Những vùng trời khác nhau (1970). Đây là tác phẩm tiêu biểu cho cảm hứng anh hùng ca của Nguyễn Minh Châu nói riêng và văn học Việt Nam thời chống Mĩ nói chung.

Từ trước tới nay khi gỡ mạch tự sự của Nguyễn Minh Châu, người ta nhận ra chất thơ bàng bạc khắp thiên truyện. Không phải ngẫu nhiên, nhiều độc giả lựa chọn điểm nhìn trữ tình khi tiếp cận “bầu không khí vô trùng” của tác phẩm (Niculin). Đành rằng, mỗi điểm nhìn, thế nhìn đều cấp cho ta một cách lí giải, cảm thụ thế giới nghệ thuật. Song, điều đáng nói đa số bài viết đều nhằm vào chứng minh cho sự tồn tại của kiểu nhân vật đã được “tắm rửa sạch sẽ ”. Vì quá “mê muội và cảm phục” tình yêu kì diệu bền bỉ ở Nguyệt, nên chẳng mấy ai băn khoăn về chất hiện thực của thiên truyện ngắn này, thậm chí còn xem đó như điểm yếu của Nguyễn Minh Châu. Tiếc thay, một tác phẩm viết về chiến tranh khá độc đáo như thế đã bị gạt ra ngoài chương trình Ngữ văn 12 (bộ mới).

Nguyễn Minh Châu thuộc số những nhà văn sớm có ý thức sâu sắc về sứ mệnh của người cầm bút. Quan điểm tự sự của Nguyễn Minh Châu như sau: “Phải ghi nhận lấy những gì đang xảy ra trên mảnh đất ta đang đứng hôm nay. Những điều ghi nhận ấy phải do ta tự tìm lấy”. Nguyễn Minh Châu yêu cầu: tác phẩm văn học phải phản ánh nhanh nhạy, kịp thời và toàn diện đời sống, lịch sử. Muốn vậy tác giả phải tự đi sâu vào đời sống, tìm tòi nắm bắt bản chất hiện thực. Nếu không nếm trải, kinh qua những trạng huống đa dang ở đời, nhà văn chẳng thể nào hiểu hết những gì đang diễn ra đời sống. Ba chữ “tự tìm lấy” giản dị, nhưng xác đáng về sự thụ cảm, tái hiện có tính chất cá nhân đối với đời sống. “Tự tìm lấy” là nguyên tắc sáng tạo, trách nhiệm công dân của người viết văn. Trên con đường sáng tạo, người nghệ sĩ đích thực luôn xuất phát từ ý thức “cô đơn” và mãi mãi chịu sự ám ảnh về nỗi “cô đơn” (tự tìm lấy), ngay cả khi hoà nhập vào cái “Ta” rộng lớn.

Thật vậy, truyện ngắn Nguyễn Minh Châu thường trần thuật theo trường nhìn nhân vật. Nhà văn tựa vào hiểu biết, lập trường của nhân vật trung tâm để đánh giá, miêu tả cuộc sống. Truyện ngắn Nguyễn Minh Châu đậm tính chủ quan, mở rộng khả năng trữ tình, cho phép người trần thuật bộc quan điểm riêng một cách rộng rãi. Ví như Mảnh trăng cuối rừng. Có lẽ khi sáng tạo truyện ngắn này, Nguyễn Minh Châu tâm niệm rằng: viết về chiến tranh, không gì chân thực hơn, sâu sắc hơn là trao điểm nhìn cho người lính. Hoàn toàn chẳng phải tình cờ, đường văn của Nguyễn Minh Châu bao giờ cũng theo sát “dấu chân người lính”.

Theo Daniel Grônôjwski, lối truyện đóng khung có đặc điểm và hiệu quả sau. Về đặc điểm, truyện ngắn đóng khung tái hiện một nhóm người lần lượt kể chuyện và thỉnh thoảng lại trao đổi với nhau. “Cái khung chung ở đây cho phép tổ chức lại trong một tác phẩm duy nhất nhiều câu chuyện và tạo nên giữa chúng một đường dây liên kết tối thiểu, đồng thời giữ được tính chất truyền miệng của câu chuyện kể tạo nên một không khí giao cảm trong nhóm người”. “Khung chuyện bao gồm một câu chuyện duy nhất kể theo một trình tự đã được thừa nhận… ”, các nhân vật kể chuyện lần lượt thay thế nhau, người kể chuyện này trở thành người nghe, hoặc khi cần thành người đối thoại với người kể chuyện kia. Về hiệu quả, lối truyện đóng khung cho phép khách quan hoá kiểu phát ngôn theo ngôi thứ nhất của một người được trình bày ở ngôi thứ ba, tạo ra hoàn cảnh giao lưu thuận lợi cho đối thoại, vì thế trường tự sự vốn chật hẹp trở nên phong phú đa dạng hơn, tránh được cái nhìn sự vật giản đơn.

Quý thầy cô giáo và các em học sinh cùng tham khảo toàn bộ BST Nghệ thuật trần thuật trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu bằng cách đăng nhập vào Website eLib.vn nhé!
Đồng bộ tài khoản