Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
39
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn

Mô tả BST Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn

Thư viện eLib trân trọng giới thiệu đến bạn BST Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn, là một trong những BST đặc sắc của chúng tôi. ELib đã tổng hợp từ nhiều nguồn và biên tập có chọn lọc giúp quý thầy cô và các em tham khảo trong quá trình giảng dạy và học tập.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST

Tóm tắt Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn

Hãy tham khảo đoạn trích trong BST Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn dưới đây của chúng tôi.

 Văn học nghệ thuật luôn luôn có thiên chức cao cả là hướng về con người, phuc vụ con người. Vì thế, mỗi nhà văn khi cầm bút đều phải có ý thức xem mình sẽ và đang viết cho ai, viết cái gì, viết như thế nào. Bên cạnh đó, họ còn phải sáng tạo một cách có nghệ thuật. Nhưng nghệ thuật là gì? Phải chăng “Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả qua tâm hồn. Đẹp tức là một cái gì cao cả. Đã nói đẹp là nói cao cả. Có khi nhà văn miêu tả một cái nhìn rất xấu, một tội ác, một tên giết người, nhưng cách nhìn, cách miêu tả phải cao cả.
(Nguyễn Đình Thi, Câu chuyện xung quanh việc súng túc nghệ thuật. Nghiên cứu nghệ thuật số 1/1982)
Ý kiến trên của Nguyễn Đình Thi đáng được chúng ta ghi nhận “Nói đến nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn”. Nghệ thuật là cách cảm, cách nghĩ, cách viết có dụng ý của nhà văn. Làm văn đồng thời với việc làm nghệ thuật và phải “nói đến sự cao cả của tâm hồn" Đối tượng của văn học là con người, vậy văn học chân chính trước hết hãy hướng tới con người. Hướng như thế nào? Điều này càng đáng bàn hơn. Nguyễn Đình Thi nói đến “sự cao cả của tâm hồn”. Nói đến sự cao cả của tâm hồn là đề cập đến những gì tinh tuý và Người nhất trong mỗi con người. Cũng có nghĩa là ta hiểu cái đẹp. “Đẹp tức là một cái gì cao cả.Đã nói đẹp là nói cao cả Cái đẹp đồng nhất cái cao cả. Và ta hiểu một cách sơ lược nhất rằng cái đẹp ắt không phải là cái xấu , cái đẹp là cái hoàn thiện, là nét dáng đáng yêu, đáng tôn thờ. tức là “cao cả”. Tuy vậy ta không nên hiểu cái đẹp, cái cao cả một cách thuần tuý, phải biết một cách thâu đáo rằng: “Có khi nhà văn miêu tả một cái nhìn rất xấu , một tội ác, một tên giết người, nhưng cách nhìn, cách miêu tả phải cao cả ” Thế đây, nhà văn có thể tả cái xấu, cái tồi tệ và cái đáng ghê sợ, như một tên giết người chẳng hạn, nhưng cái quan trọng hơn hết vẫn là “cách nhìn, cách miêu tả phải cao cả”.
Trong nền văn học chúng ta, một trong những con người suối đời phấn đấu không mệt mỏi cho nghệ thuật là Nam Cao. Xuyên suốt các tác phẩm của Nam Cao là nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật một cách tài tình sắc sảo. Những truyện ngắn trước Cách mạng của ông phần lớn đi sâu vào đời sống tâm linh của lớp người nghèo khổ, nhiều bi kịch. Đó là những đứa trẻ thơ. những người nông dân và những tri thức tiểu tư sản luôn bị cái đói cái rét và bệnh tật dày vò, níu kéo. Ta không quên được hình ảnh cái Tí trong truyện Một đám cưới (Nam Cao) tần tảo sớm hôm giúp bố mẹ và các em, nó đã khó khi buộc phải đi lấy chồng để bớt một miếng ăn cho gia đình. Lòng thương cha, thương các em của cái Tí không thể diễn tả bằng lời, chỉ lẳng lặng qua dòng nước mắt chua chát tủi hờn lặn vào trong. Điều đáng quý ở đây là Nam Cao không coi đó là giọt nước mắt chua chát tủi hờn tận vào trong. Điều dáng quý ở đây là Nam Cao không coi đó là giọt nước mắt trẻ con. Hơn ai hết nhà văn đã hạ bút viết một câu bất hủ “Người chỉ xấu xa hư hỏng trước đôi mắt ráo hoảnh của phường ích kỉ. Và nước mắt là miếng kính biến hình vũ trụ”. (Nước mắt). Nhiều khi ngòi bút sắc nhọn có vẻ rất lạnh lùng của Nam Cao khơi đến tận nguồn lạch của hồn người, cho bạn đọc thấy một bi kịch tinh thần dai dẳng của văn sĩ Hộ (trong Đời Thừa), một khát vọng hoàn lương của Chí Phèo (Chỉ Phèo) và một sự chờ đợi mong nhớ con khắc khoải của Lão Hạc (Lão Hạc). Mỗi nhân vật trong truyện ngắn của Nam Cao đều ẩn chứa một thế giới tâm hồn riêng tư không lẫn với bất cứ một ai. Chính nhà văn đã tìm ra nét đep trong mỗi con người bằng cách “ca ngợi lòng thương, tình bác ái, sự công bình” (Đời thừa) qua nghệ thuật miêu tả tâm lí có một không hai.

Chúng tôi mong rằng BST Nghị luận xã hội câu: Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho quý thầy cô và các em học sinh.
Đồng bộ tài khoản