Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân

Chia sẻ: An | Ngày: | 6 tài liệu

0
106
lượt xem
0
download
Xem 6 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân

Mô tả BST Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân

Các em muốn tìm kiếm nhiều tài liệu tham khảo khi làm văn? Hãy đến với bộ sưu tập Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân được thư viện eLib sắp xếp và tuyển chọn dưới đây. Thông qua các bài văn hay trong bộ sưu tập sẽ giúp các em biết cách lập dàn ý, nắm được những nội dung trọng tâm, hình ảnh đặc sắc khi làm văn.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST

Tóm tắt Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân

Dưới đây là phần trích dẫn nội dung của tài liệu được lấy ra từ BST Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân:
 

Có rất nhiều văn nghệ sĩ sáng tác về đề tài mùa xuân quê hương Việt Nam. Các tác phẩm đó (văn – thơ - nhạc – họa) đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc, người xem, người nghe. Và một trong những người nghệ sĩ tài năng đó là Nữ sĩ Anh Thơ.
Ngay từ khi mới xuất hiện trên thi đàn Việt nam với tập thơ Bức Tranh Quê (1937), Bà Vương Kiều Ân (bút danh Anh Thơ) đã được người đọc đương thời mến mộ, thi đàn kính nể. Tổ chức Tự lực văn đoàn - một tổ chức do 7 thi sĩ tài năng trong dòng Thơ Mới Việt Nam đương đại – đã vinh danh, trao giải khuyến khích cho tập Bức Tranh Quê vào năm 1939 khi bà nới 18 tuổi.

Bức Tranh Quê chỉ có 48 bài, mổi bài - phần lớn 3 khổ - viết theo thể thơ thất ngôn và thơ tự do - tám chữ. (Vì nằm ngoài nguyên tắc của những thể thơ truyền thống nên thơ 8 chữ được thời đó cho là thơ Mới). Cả tập thơ là một bản trường ca về thôn quê Việt Nam trong 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Ðông.

Mở đầu là bài Chiều Xuân (được Hoài Thanh tuyển vào Thi Nhân Việrt Nam năm 1942). Bằng 4 câu miêu tả, hiện ra khung cảnh buổi chiều mùa Xuân trên một bến đò ở thôn quê vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng, miền Bắc Việt Nam - năm xưa:

Mưa đổ bụi êm đềm trên bến vắng.
Ðò biếng lười nằm mặc nước sông trôi
Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
Bên chòm xoan, hoa tím rụng tơi bời.

Ở miền Bắc, mùa xuân ẩm ướt, thường có mưa bụi dân gian gọi là Mưa xuân. Khí trời ấm lại sau hơn 3 tháng mùa Ðông hanh khô, rét ngọt. Mưa nhẹ khiến cây cỏ, hoa lá, đồng lúa tươi xanh mơn mởn.
Bến đò này nằm trên bờ con sông không quá lớn nối từ sông Cái (sông mẹ) vào. Mưa xuân kéo dài triền miên nhiều ngày khiến đường lầy lội, người đi lại thưa vắng.

Con đò được neo giữ, như kẻ “biếng lười’’ nằm mặc nước sông trôi khiến thân đung đưa, vật vã mà chẳng thèm cưỡng lại. Mưa xuân, trên đường không có người đi lại. Mấy quán hàng mái tranh, trên bến đò - đứng im lìm đón khách.
Trên bờ sông có con đê nhỏ. Dưới chân đê lưa thưa vài mái tranh nghèo nép bên dưới rặng xoan. Trên cành xoan, đây đó buộc những chiếc tổ sáo do các cậu bé lấy phên rổ (rổ bị hỏng, rách) - quây lại, dụ sáo vào đẻ, bắt sáo non về nuôi, dậy sáo nói. Hoa xoan nở... những chùm hoa tím thơm hắc... “rụng tơi bời’’ xung quanh gốc, vương vãi khắp nơi khiến cả một vùng hương thơm ngào ngạt.
Từ bến đò, hướng nhìn lên trên mặt đê, về phia xa xa:

Ngoài bờ đê cỏ non tràn biếc cỏ
Ðàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ
Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió
Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa.

Trên bề mặt đê, hai bên lối đi, ''cỏ non tràn biếc cỏ''. Cỏ non mới nở. Cỏ biêc đã nở được nhiều ngày. Trong vạt cỏ, côn trùng các loại cùng nhau sinh sống. Những con Sáo có đôi mắt tinh tường, có thói quen nhận biết từ cuộc sống của mình nên tìm đến bãi cỏ kiếm mồi về nuôi đàn con đang há mỏ đứng trong miệng những cái tổ - đặt trên các cây xoan gần đó– thò cổ, réo gọi bố mẹ. Nhìn lũ sáo mổ chỗ này, chỗ kia… tưởng chúng mổ ''vu vơ'' nhưng thực ra chúng mổ rất trúng con mồi, mắt thường của con người không nhìn thấy.
Thỉnh thoảng cơn gió đông ào tới, những con bướm đang bay bị gió thổi, không chịu được sức đẩy,chúng phải gượng chống... Khi làn gió tan, cánh bướm lại trở về vị trí cũ. Trông cứ như cánh bướm đang nằm trên mặt nước bị sóng xô khiến hình ảnh trở nên ''rập rờn''. Lát sau làn gió cũ tan, gió mới tới, những con bướm đã di chuyển tới vị trí khác và cảnh cũ lặp lại.

Sau vụ cấy, những con trâu kéo cầy kéo bừa mất sức, gầy đi. Giờ đã cấy xong, thư rỗi, người chủ có thời gian rảnh chăm bẵm cho trâu lấy lại sức chuẩn bị cho vụ tới. Chúng được dắt ra bờ đê cho ăn cỏ tươi. Ðối với trâu, bò, cỏ non tươi của mùa xuân chính là bữa tiệc. Trời cứ mưa, trâu cứ lặng lẽ liếm vạt cỏ trên đường. Chiêc lưỡi và hai hàm của nó lia liếm, cắt, nhai cỏ, phát ra tiếng sột soạt. Ðứng từ xa nhìn hạt mưa loang loáng rơi bao trùm cậu bé ngồi trên lưng trâu, trùm kín trong chiếc nón và áo tơi lá xòa che cả lưng trâu - cứ tưởng trâu đang ''ăn mưa''. 

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh xem đầy đủ tài liệu hoặc xem thêm các tài liệu khác trong bộ sưu tập Nữ sĩ Anh Thơ với mùa xuân quê hương Việt Nam qua bài Chiều xuân. Ngoài ra, quý thầy cô giáo và các em học sinh cũng có thể tải về làm tài liệu tham khảo bằng cách đăng nhập vào Thư viện eLib.

Đồng bộ tài khoản