Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

Chia sẻ: An | Ngày: | 4 tài liệu

0
3.395
lượt xem
39
download
Xem 4 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ
Mô tả bộ sưu tập

Các em đã biết làm bài văn Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ? Nếu chưa, hãy tham khảo bộ sưu tập Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ được thư viện eLib tuyển chọn và giới thiệu dưới đây. Đến với các bài văn hay trong bộ sưu tập, sẽ giúp các em biết nội dung tác giả nói đến trong 2 khổ thơ đầu, chú ý đến các hình ảnh thơ độc đáo để có nhiều ý tưởng khi làm văn.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ. Mời quý thầy cô tham khảo:

Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

“Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc”
Mùa xuân của cả bài thơ bắt đầu từ mùa xuân thiên nhiên xứ Huế. Ngay câu đầu tiên, tác giả đã dùng nghệ thuật đảo ngữ, bắt đầu cả bài bằng từ “ mọc” - gợi cảm giác sinh sôi nảy nở khi mùa xuân về. Màu “ xanh” của dòng sông vừa là sắc “xanh” của bầu trời mùa xuân sau những ngày đông xám xịt, cũng là cái “ xanh” của những chồi non, lộc biếc hai bên bờ sông. Tất cả hòa quyện vào nhau thành màu xanh của sự sống đang trỗi dậy xôn xao sau giấc ngủ đông dài mệt mỏi. Và trên nền xanh ấy, Thanh Hải điểm vào một bông hoa lục bình với sắc tím nên thơ của xứ Huế. Sắc tím ấy dường như là đặc trưng của những nhà thơ cố đô : “ Hoa lục bình tím cả bờ sông” (Lê Anh Xuân). Nhưng sắc tím của Thanh Hải không phải là sắc tím bình thường, mà là “tím biếc” – một màu tím rất đẹp, rất thơ, rất sống động. Chỉ sử dụng hai màu sắc để miêu tả thôi mà nhà thơ đã phác nên một bức tranh xuân tuyệt đẹp và như có hồn. Nó gợi ta nhớ đến cách tả của Nguyễn Du trong đoạn trích Cảnh ngày xuân với hai màu xanh, trắng :
“ Cỏ non xanh tận chân trời 
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”.
Nhưng bức tranh của Thanh Hải không chỉ có màu sắc mà còn có âm thanh của mùa xuân – tiếng chim chiền chiện.
“Ơi con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời”
Tiếng chim như đang đón chào mùa xuân tới, vui mừng trước một vụ mùa lúa đông xuân bội thu, và đánh thức cả tâm hồn của nhà thơ lúc đó đang nằm trên giường bệnh . Khẩu ngữ “ ơi” tạo nên giọng thơ tha thiết, du dương như một khúc nhạc, ngân lên ước muốn của nhà thơ – hòa vào tiếng chim mừng xuân ấy, hòa vào chính mùa xuân đang về trong đất trời. Tiếp theo đó, từ “ chi” bật ra rất tự nhiên – đó là một khẩu ngữ rất Huế, khiến cho đoạn thơ càng mang âm hưởng của một bài dân ca. Chỉ với chữ “ chi” ấy, cùng với tím hoa lục bình ở câu thơ thứ hai, đã nói lên tình yêu quê hương tha thiết của tác giả. Nếu không, làm sao ông có thể miêu tả mùa xuân xứ Huế đẹp và trong trẻo đến thế ? Bên cạnh đó, tiếng chim “ vang trời” lại càng gợi lên sự bao la, rộng lớn của đất trời. Ta thoáng thấy một cái gì đó rất giống trong thơ Trần Hữu Thung : “ Bay vút tận trời xanh / Chiều chiều cao tiếng hót”. Thế nhưng điều khiến khổ thơ của Thanh Hải nổi bật lên chính là hình ảnh “từng giọt long lanh rơi”.
“Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng”
Giọt ấy có thể là giọt nắng, giọt sương, giọt mưa xuân,… long lanh, trong trẻo của đất trời. Hoặc giọt ấy cũng có thể hiểu là giọt âm thanh của tiếng chim chiền chiện. Theo nghĩa này, phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác đã tạo nên một hình ảnh rất tinh tế, rất thơ. Tiếng chim chiền chiện được cảm nhận bằng ba giác quan : thính giác (hót " vang trời"), thị giác (“ từng giọt long lanh”), và cả xúc giác (“ đưa tay tôi hứng”). Tâm hồn đầy thơ của tác giả đã biến vẻ đẹp vô hình của mùa xuân thành hữu hình. Từ “giọt” không chỉ gợi lên từng phần nhỏ bé của mùa xuân mà còn tạo ấn tượng độc đáo về sự liên tiếp, liên tục không ngớt. “ Long lanh” không còn chỉ là một từ láy, mà là lựa chọn tinh tế của một tâm hồn nhạy cảm và yêu mùa xuân. Để từ đó nhà thơ không cầm được lòng mình và “ tôi đưa tay tôi hứng” - hình ảnh biểu trưng cho sự giao cảm, đồng điệu, ngây ngất, say sưa của tác giả khi trải lòng mình ra để tận hưởng và hòa vào mùa xuân của thiên nhiên đất trời. Đặt chữ “ hứng” ở cuối đoạn thơ không chỉ gợi lên một tâm hồn đang rộng mở đón nhận hơi xuân sắc xuân, mà còn như cầu nối mở ra tất cả vẻ đẹp của mùa xuân được thể hiện trong những khổ thơ sau. Tuy chỉ là một đoạn miêu tả thiên nhiên nhưng Thanh Hải đã vẽ nên một bức tranh tinh tế, sống động tới từng chi tiết, gợi lên tình yêu mùa xuân trong lòng người đọc. 
Từ bức tranh thiên nhiên vào mùa xuân, nhà thơ đi tới mùa xuân của đất nước :
“Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy trên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ” 
Quý thầy cô giáo và các em học sinh cùng tham khảo toàn bộ BST Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ bằng cách đăng nhập vào Website eLib.vn nhé!
Đồng bộ tài khoản