Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Chia sẻ: An | Ngày: | 2 tài liệu

0
689
lượt xem
13
download
Xem 2 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận
Mô tả bộ sưu tập

Mời quý thầy cô và các em học sinh tham khảo bộ sưu tập Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận dưới đây. Các bài văn hay được thư viện eLib chọn lọc và sắp xếp thành bộ sưu tập rất thuận tiện cho quá trình tham khảo. Qua bộ sưu tập, các em sẽ biết phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng giang, biết rằng thiên nhiên là nguồn cảm hứng bất tận cho các thi sĩ. Bên cạnh đó, các em còn thấy được hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng giang rất đẹp, sinh động nhưng cũng thấm đượm nỗi buồn tủi, cô đơn nhuốm từ nỗi buồn tận đấy hồn thi sĩ.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận
Tóm tắt nội dung

PHÂN TÍCH HÌNH ẢNH THIÊN NHIÊN TRONG BÀI THƠ TRÀNG GIANG CỦA HUY CẬN

Dưới đây Thư viện eLib trích dẫn một đoạn văn hay trong BST Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận, mời quý thầy cô và các em tham khảo!

I/ Mở bài Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Muôn đời nay, thiên nhiên vẫn là người bạn tri âm tri kỉ của hồn mộng thi sĩ. Thiên nhiên gắn bó, đồng cảm và sẻ chia với thi nhân mọi cảm xúc, nỗi lòng. Hoa lá cỏ cây sây mê rạo rực cùng tâm hồn sôi nổi Vội vàng của XD; trăng và đêm chao đảo điên cuồng cùng nỗi đau của HMT… và sông trời mây nước trong vũ trụ này sầu “ảo não” với nỗi buồn “vạn kỷ” của nhà thơ HC. Thiên nhiên trong “Tràng Giang” rất đẹp, sinh động nhưng cũng thấm đượm nỗi buồn tủi cô đơn nhuốm từ nỗi buồn tận đấy hồn thi sĩ.

II/ Thân bài Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Vẻ đẹp và nỗi buồn của áng thơ ra đời vào một buổi chiều thu năm 1939. Hôm ấy, HC đang đứng cở bờ Nam bến Chèm nhìn cảnh sông Hồng mênh mông sóng nước – nhìn cảnh rợn ngợp bốn bề mà nghĩa về kiếp người nhỏ bé, nổi trôi, vô định. Sông nước hữu tình cộng hưởng với tâm hồn đa cảm của nhà thơđã gợi tứ cho “Tràng Giang”.Và ngay tiêu đề bài thơ đã là một điều gì rất đẹp nhưng rất buồn
Tràng giang nghĩa là con sông dài, sông lớn. Cảnh sông nước mênh mông bao đời khiến lớp lớp các thi nhân tốn bao công phu giấy mực
Nhắc đến sông rộng nước dài là gợi đến vẻ fep95 trong trẻo lung linh của nước, của ánh sáng, của chiều sâu và bề rộng của tình cảm.. Song nếu đặt tên cho bài thơ bằng hai chữ “sông dài’ thì cái tên nôm na ấy không có được sắc thái trừu tượn, cổ xưa như hai chữ “Tràng giang”. Với hai âm H – V này, con sông của HC trở nên trừu tượng hơn, rộng hơn, xa hơn. “Tràng giang”, nghe tên đã thấy gợi lên niềm thiêng liêng và gần gũi, nghe tên đã thấy đẹp, gợi buồn.
Với một cái tên như thế, bài thơ mở ra trước mắt người đọc một cảnh sông nước mênh mông: “Sóng….lạc mấy dòng”
Hai từ “sóng gợn” ở đầu câu gợi nên hình ảnh sống động của một con sông gợn lên không biết bao nhiêu là con sóng. Sóng nhẹ nhàng, êm ả, lấp lánh mơn man. Từ “điệp điệp” trước khi gợi nét buồn đã gợi trăm nghìn cái nhấp háy xôn xao của con nước.Ta có cảm giác những ánh nước được mặt trời phản chiếu trở nên rạo rực, sinh động như những ánh sao nơi mặt đất. Cái đẹp chưa cảm nhận hết đã phải vội thấm một nỗi buồn “buồn điệp điệp”. Trước là sóng gợn, sau là buồn điệp điệp để bao nhiêu con nước là bấy nhiêu sợi buồn, sợi sầu, sợi tủi. Thật là “ Sóng bao nhiêu gợn em sầu bấy nhiêu” (CD). “Buồn điệp điệp” là nỗi buồn nối tiếp nhau, vô cùng vô tận tưởng không bến không bờ.
Trên dòng nước buồn mơn man xuất hiện một con thuyền (hình ảnh gợi hy vọng về sự sống, sự đợi chờ ấm áp và niềm vui): “Con … song”
Con thuyền trôi theo dòng nước, nước chảy thuyền trôi lênh đênh vô định. Hình ảnh ấy gợi cảm giác cô đơn, hờ hững xa vắng quá. Đặc biệt cụm từ “nước song song” được đối với “buồn điệp điệp” đã tạo ra sự hài hòa giữa cảnh và tihn2. Cái cô đơn, vắng vẻ của con thuyền hòa hợp với nỗi “buồn điệp điệp” của dòng nước Tràng giang.Nỗi chờ đợi, niềm hi vọng lại trầm xuống lặng im.
Thực ra, cảnh con thuyền ngược xuôi thì đâu có gì đặc biệt. Ngày ngày tháng tháng năm năm, trên mỗi dòng trôi thuyền đều như thế. Nhưng nhuốm cái buồn “vạn kỷ” của thi nhân, thuyền và nước đã làm nên một cuộc chia lìa đau nhói “Thuyền .. ngả” . “Sầu trăm ngả” lả cảnh viết ước lệ diễn tả nỗi buồn chất chồng vô hạn.Nỗi sầu ở dòng nước, ở con thuyền và ở cả lòng nhà thơ.
Trên dòng nước ngược xuôi, không chỉ có sự đơn chiếc của con thuyền mà còn có một hình ảnh khiến ta chạnh lòng nhiều lắm “Củi … dòng”
Đó là một hình ảnh bé mọn tầm thường với tất cả niềm rung cảm. Dập dềnh giữa sóng nước mênh mông, cành củi khô gợi lên cái lênh đênh tội nghiệp.Đã vậy, lại trôi dạt trên sông “lạc mấy dòng” chứ không phải lạc giữa dòng. Điều đó càng gợi lên cái bơ vơ bé mọn, đơn côi không định hướng. Sự tương phản giữa cái mênh mông của sogn1 nước với cái đơn chiếc buồn tủi của cành củi tự nó gieo vào lòng người một nỗi buồn cô đơn thấm thía. Nỗi buồn về kiếp người lênh đênh vô định không biết đi về đâu trong cái “XH 30 – 45” thuở ấy.
Vẫn lấp lánh của nền sông nước nhưng đến đây hình ảnh của sự sogn61 đã xuất hiện sau những đợi chờ, liên tưởng thạt buồn “Lơ thơ ….cô liêu”
Cảnh vật và âm thanh mong manh, lãng đãng để hòa hợp với nhau, với thiên nhiên đã được gợi nên trước đó. Nhà thơ đã dugn2 hàng loạt hình ảnh gợi buồn nối tiếp nhau, bổ sung cho nhau gây ấn tượng mạnh về nỗi buồn chồng chất tiếc nuối.
 Hãy tham khảo những đoạn văn phân tích tiếp theo và nhiều bài văn hayPhân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận khác trong trọn bộ sưu tập.

Đồng bộ tài khoản