Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Chia sẻ: An | Ngày: | 3 tài liệu

0
721
lượt xem
16
download
Xem 3 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong  tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân
Mô tả bộ sưu tập

Đến với bộ sưu tập Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân, quý thầy cô và các em học sinh sẽ có thêm nhiều tài liệu phục vụ cho công tác giảng dạy và học tập. Mời các bạn tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học trong chương trình giáo dục phổ thông. Các bạn có thể tham khảo 3 bài Phân tích nhân vật bà cụ Tứ dưới đây:
- Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt
- Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong truyện Vợ Nhặt của nhà văn Kim Lân
- Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ Nhặt của nhà văn Kim Lân

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong  tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân. Mời quý thầy cô tham khảo:

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ  trong  tác phẩm Vợ nhặt

 Đọc xong truyện ngắn "Vợ nhặt” của (Kim Lân), không hiểu sao trước mắt tôi cứ hiện mãi hình ảnh "người mẹ tươi cười, đon đả:
- Cám đây mày ạ, hì. Ngon đáo để, cứ thử ăn mà xem. Xóm ta khối nhà chả có cám mà ăn đấy",
Có thật chăng món chè cám ngon đáo để? Có thật chăng lòng người mẹ đang vui sướng? Chỉ biết rằng có một niềm xúc động rất thật cứ dâng lên trong lòng người đọc trước tấm lòng bà cụ Tứ – "hình ảnh chân thật và cảm động về người mẹ nông dân nghèo khổ trong trận đói khủng khiếp năm 1945".
Bà cụ Tứ là một nhân vật phụ xuất hiện ở phần cuối truyện "Vợ nhặt". Nhưng nếu không có nhân vật này, chắc chắn tác phẩm sẽ không còn hấp dẫn, hoặc sẽ hấp dẫn theo một cách khác… Bà cụ Tứ đã giữ cho câu chuyện “Vợ nhặt" có chiều sâu, mang lại cho tác phẩm sự mặn mà, đằm thắm. Viết "Vợ nhặt" với tình huống anh cu Tràng nhặt được vợ, Kim Lân muốn thể hiện số phận bi thảm của người nông dân trước Cách mạng tháng Tám và lòng khao khát tới hạnh phúc của họ. Xây dựng nhân vật bà lão, dường như nhà văn muốn hướng người đọc nhìn việc lấy vợ của Tràng từ một góc độ khác, trong một tâm trạng khác. Nhưng đọc tác phẩm, càng ngẫm nghĩ ta càng cảm nhận sâu sắc hơn tấm lòng người mẹ nông dân nghèo trước cách mạng. Điều này có lẽ nằm ngoài ý đồ sáng tạo ban đầu của tác giả. Sự kì diệu của nghệ thuật chính là ở đó. Lòng kính trọng người mẹ, kính trọng người già và nỗi đau khổ suốt đời đè nặng lên con người đã tạo nên tầm bao quát và sức sống của nhân vật bà cụ Tứ.
Chân thật là "điểm đi" và cũng là "điểm đến" của nghệ thuật chân chính. Sức sống của nhân vật cũng do yếu tố này quyết định. Bởi khi sống với nhân vật, ta như được sống với thế giới tâm hồn "thật hơn cả con người thật". Đến với nhân vật bà cụ Tứ, nhiều lúc ta có cảm giác như bà "hấp háy cặp mắt" bước từ căn nhà rúm ró, tồi tàn của mình mà bước vào trang truyện chứ không hề do dụng công xây dựng của tác giả. Vâng, làm sao có thể nghi ngờ được điều đó khi ta chứng kiến những diễn biến tâm lí đầy tinh tế, khi ta lắng nghe những lời nói tưởng dớ dẩn, lẩm cẩm mà xiết bao ân tình của người mẹ nông dân nghèo…

Chân thật trong hình ảnh và chân thật trong từng chi tiết, Kim Lân dường như không kể mà dắt ta đến với bà cụ Tứ. Bắt đầu là cái dáng "lọng khọng đi vào ngõ vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán gì trong miệng". Có biết bao nhiêu là thân thương, trìu mến. Ta gặp lại dáng hình gầy gầy, còng còng vì sương gió cuộc đời của người bà quen thuộc. Từ "lọng khọng" đầy sáng tạo và giàu sức tạo hình. Cái lẩm cẩm, chậm chạp theo nỗi "phấp phỏng" trước sự đón tiếp khác thường của ông "con giai”, bà bước vào trong nhà. Khi thấy một người đàn bà đứng ngay ở đầu giường con mình, bà hết sức ngạc nhiên. Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu óc già nua của bà. Nguời đàn bà nào lại đứng ở đầu giường thằng con mình thế kia? Không phải cái Đục mà. Ai thê nhỉ? Sao lại chào mình bằng u?". Phải, bà làm sao ngờ được giữa năm đói, nhà lại nghèo mà con bà lại dẫn không về nhà một người vợ! Băn khoăn mãi, khi đã hiểu, "bà lão cúi đầu nín lặng", vừa "ai oán vừa xót thương cho số kiếp con mình". Thương con để rồi tủi phận mình. "Chao ôi, người ta dựng vợ gả chồng cho con là trong lúc nhà ăn nên làm nổi, còn mình thì…”. Đọc những dòng này, ta có cảm giác như trái tim người mẹ trong cái thân hình còm cõi đang rung lên đau đớn, xót xa. Việc trọng đại trong đời con, lẽ ra "làm được dăm ba mâm mới phải", nhưng "nhà mình nghèo quá", nên điều đó chỉ nằm trong suy nghĩ, không thực hiện được. Bà cụ thương con, tủi phận rồi lại thương dâu. "Người ta có gặp bước khó khăn đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình. Mà con mình mới có vợ được…’’. Vừa mừng tủi, vừa lo lắng, bà lo nỗi lo rất chính đáng của con người đã trải một đời cực nhọc, đớn đau: "Biết rằng chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không?’ . Nên nỗi lo trong lòng, bà cụ động viên con tin tưởng vào tương lai. "Vợ chồng chúng mày liệu mà bảo nhau làm ăn. Rồi may ra ông giời cho khá… Biết thế nào hở con, ai giàu ba họ, ai khó ba đời?…". Bà nói với con dâu bằng lời của một người từng trải – vừa lo lắng, vừa thương xót: "… Năm nay thì đói to đấy. Chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá…". "Bà cụ nghẹn lời không nói được nữa…". Nhưng ta hiểu, người con dâu bà lúc này sẽ rất hiểu bà, thấy thân thiết gắn bó với bà, thực sự coi bà là mẹ. Và nghĩa là "đám cưới" đã xong. Chẳng lễ nghi, không đưa đón, tấm lòng chân thật, nhân hậu của người mẹ nghèo đã thay thế tất cả. Đến đây, ta cứ liên tưởng tới mẹ chồng Dần trong "Một đám cưới" (Nam Cao). Người me ấy mở "tài ăn nói", nói rất nhiều, rất "ngọt ngào” để khỏa lấp cái sự "không có nhiều tiền", làm "mát lòng mát ruột" cha Dần. Chao ôi, những người mẹ nông dân nghèo trước cách mạng là thế ư? Tình yêu thương con, ý thức trách nhiệm của người làm mẹ khiến họ cưới vợ cho con bằng tất cả nhũng khả năng mình có thể, dẫu chỉ là lời nói… Nhưng nếu mẹ chồng Dần nói rất nhiều thì bà cụ Tứ lúc này chỉ nói rất ít. Bà khóc. "Nước mắt cứ chảy xuống ròng ròng". Những giọt nước mắt đã nói lên tất cả tấm lòng chân thật của bà. Bà dành lời cho bữa cơm mừng con dâu ngày hôm sau – "toàn chuyện vui, toàn chuyện vui, chuyện sung sướng về sau này", bà say sưa bàn với các con những dự định cho tương lai…

Thư viện eLib mong rằng BST Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân sẽ là tài liệu hữu ích cho quý thầy cô và các bạn học sinh.
Đồng bộ tài khoản