Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều

Chia sẻ: An | Ngày: | 4 tài liệu

0
386
lượt xem
3
download
Xem 4 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều

Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều
Mô tả bộ sưu tập

Nhằm giúp quý thầy cô giáo có thêm nhiều ý tưởng hay trong giảng dạy, các em học sinh có thêm nhiều tài liệu để ôn tập, Thư viện eLib đã sưu tầm và tổng hợp các tài liệu hay tạo thành bộ sưu tập Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều. Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học môn Ngữ Văn trong chương trình.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều

Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều
Tóm tắt nội dung

Bộ sưu tập Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều là một trong những BST đặc sắc của eLib, được chọn lọc từ hàng trăm mẫu tư liệu một cách kỹ lưỡng, mời các bạn tham khảo đoạn trích sau đây:


"Sớm đào tối mận lân la, Trước còn trăng gió sau ra đá vàng.(1290.)sắc đẹp của Kiều có thể làm nghiêng tất cả đất trời và làm mờ con mắt của khách đa tình, Thúc sinh cũng không ngoài lệ. Nguyễn Du, ngoài Kim Trọng ra, đã cho ra đời một trang hào hoa phong nhã, cũng phong lưu không kém , nhẹ nhàng đi vào đời Kiều như một trang tình sử màn hai, không thiếu phần hấp dẫn. Nếu Kim Trọng "Phong tư tài mạo tuyệt (tót) vời,Vào trong phong nhă, ra ngoài hào hoa." thì "Thúc sinh quen thói bốc rời,Trăm nghìn đổ một trận cười như không." "Quen thói bốc rời", nhưng cũng không kém chân thành và nồng nàn. Ít học hành và danh giá như KT, nhung TS quả là một trang phong lưu, khách làng chơi vào bật sang trọng và biết trân trọng một thứ hoa đẹp cả người lẫn nết như Kiều.
Nếu Kim Trọng và Thúy Kiều như một cặp xứng đôi vừa lứa lý tưởng, "người quốc sắc,kẻ thiên tài", một mối tình thơ mộng của tuổi hoa niên, phát xuất từ ánh mắt rồi đi đến cảm súc tâm hồn, thăng hoa qua thề non hẹn biến, trong lành như một buổi bình minh chưa gợn chút đau thương, thì TS, TK là của mùa hè cháy bỏng, đầy rạo rực :

"Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông"

cho dù nét phong gấm rủ là nguyên trinh đã qua đi và đã biến thành hoa tường, liễu ngõ qua một cơn bễ dâu; cho dầu Kiều giờ là một thứ hoa chơi, không hơn không kém, dù muốn dù không, loài hoa chỉ một thuở nhưng chòi mới vẩn còn đâm moc. Nét bút của Nguyễn Du thật không tiền khoáng hậu, theo thời gian gió bui phong trần nhưng hoa Kiều vẫn o mất vẻ đẹp có một không hai, bất diệt của nó; vừa lung linh vừa tiềm ẩn, một thứ hoa nằm ngoài qui luật tàn phai kia-dù bị nhân gian làm cho dập, rũ, nhưng theo thời gian hoa không mất nhụy muôn thuở ; vừa thầm kín vừa khoe khoan, vừa bùi ngùi mà kiêu hãnh, vừa hờn giận, ủ rũ mà vẫn không kém phần kiêu sa, và vẻ đẹp ngàn đời ngẩn ngơ của quỳnh vẫn giữ nét duyên dáng,vẫn còn sức hấp dẫn thu hút lạ thường, không thua gì cái mỹ miều hớp hồn Kim Trọng của buổi nụ vừa "lập lòe" bên vườn Thuý.
Nguyễn Du vẻ một TS như một làng chơi phóng đãng, hào hoa, không phải kiểu hào hoa "Vào trong phong nhã" , " cây quỳnh cành dao" công tử quí phái và lịch lãm của Kim Trọng. Nhưng cũng không thiếu cái tính chất "biết người biết ta", Thúc sinh là giống "chơi hoa" rành rỏi -còn Kim Trọng một thiếu niên "ngắm hoa" vừa bén nhụy với môt con tim hứng khởi, bay bỗng ngút tận trời mê đắm. Hai thế hệ, tuổi khác nhau, Kim Trọng, non trẻ, bồng bột, đến với Kiều như một Hoàng Tử đến với công chúa tuổi mưới sáu ; dầy dạn hơn, Thuc Sinh như một vị vua đem về cung nâng niu một mỹ nhân kỷ nử; Hai con người, hai trái tim, một niềm đam mê với Thúy Kiều sắc nước hương trời.
Ngòi bút Nguyễn Du thật tài tình! Hai cô Kiều khác nhau qua hai thời điểm không gian, thời gian khác nhau, hai vẽ đẹp tuy khác nhau nhưng mà lại là chỉ một hương nhị đặc thù ; một cô Kiều của ban đầu mùa xuan lúc hoa mới nở nhụy trắng trong tỏa ngát :"Dưới cầu nước chảy trong veo,Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha" (170-) và một Kiều sau hoa vùi liễu dập, Kiều của một kỹ nữ, cái trinh trắng"trong trẻo" kia đã được thay thế bằng một nét hoa buồn, đầy tâm sự chứa chan, nhưng vẫn còn: "mơn mởn cành tơ," Kiều của mùa thu sắc nước hoa mây, quyến rủ, choáng ngợp đất trời : " Long lanh đáy nước in trời, Thành xây khói biếc,non phơi bóng vàng", của mùa hè rực lữa với chim, hoa hòa quyện réo gọi sức sống trổi dậy "Dưới quyên chim đả goi hè", mà vẩn không mất cái sức lôi cuốn khiêu gơi ái dục mãnh liêt : "Rõ màu trong ngọc trắng ngà!Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên"
 

ELib mong BST Phân tích nhân vật Thúc Sinh trong Truyện Kiều sẽ giúp cho các em có thêm nguồn tư liệu tham khảo.
Đồng bộ tài khoản