Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
362
lượt xem
3
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ
Mô tả bộ sưu tập

Nhớ rừng là một bài thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới. Đây là bài thơ mà Thế Lữ đã nhập thân hoàn toàn vào hình tượng con hổ trong bài, mượn con hổ để bộc lộ tâm sự của một thanh niên trí thức trước cuộc đời tù túng, nô lệ thời bấy giờ. Vậy tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng bộc lộ rõ nét nhất qua những câu thơ nào? Tâm trạng ấy thể hiện ra sao? Mời quý thầy cô và các em học sinh cùng tham khảo bộ sưu tập phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ dưới đây.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ
Tóm tắt nội dung

Mời quý thầy cô và các em cùng tham khảo đoạn văn Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ được trích từ bộ sưu tập cùng tên dưới đây:

I. Mở bài Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Nhớ rừng là một bài thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới. Nó cũng là một bài in được dấu ấn đậm và bền trong nhiều thế hệ bạn đọc – Tác giả của nó – thi sĩ Thế Lữ, là một nhà thơ tài năng, người có công đầu trong phong trào Thơ mới. Có thể nói ông đã nhập thân hoàn toàn vào hình tượng con hổ trong bài, mượn con hổ để bộc lộ tâm sự của một thanh niên trí thức trước cuộc đời tù túng, nô lệ.

II. Thân bài Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Một khía cạnh rõ nét của tâm sự ấy, là nỗi “tủi nhục” vì hiện trạng của thân phận:
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi,
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vổ, tư lự.
Nỗi tủi nhục đến cao độ, chuyển thành phẫn uất, căm hờn. Bị mất tự do trong “cũi sắt”, đành thúc thủ bất lực “nằm dài trông ngày tháng dần qua”, lại còn bị “10 người kia”, tác giả muôn ám chỉ ai đây? Phải chăng bọn thực dân người nước ngoài xa lạ nhào cợt, khinh thường:
Giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm
Xưa kia ta từng là “chúa tể của muôn loài”, “oai linh” ta ngự trị cả núi cao rừng sâu. Nay bị nhốt củi, cùng thân phận “làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi” bị coi cá mè một lứa với bầy gâu dở hơi, cặp báo nông nổi! Nhục nhã, uất hận biết bao!
Cùng với “niềm uất hận ngàn thâu” ấy, là thái độ khinh ghét. Và khinh ghét cũng đến cao độ như căm hờn, con hổ này không có gì lưng chừng, nửa vời cả. Nó ghét tất cả những cảnh tượng môi trường xung quánh, từ:
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối.
Cho đến:
Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém.
Nó khinh ghét tất cả cái môi trường áp đặt giả tạo mà “1Q người kia” đã thiết kế bày đặt ra. Nó nhận ra tất cả chỉ là trò nhái lại, là lôi “học đòi” cái môi trường sống đích thực của nó xưa kia, cái “cảnh sơn lâm bóng cả, cây già – với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi” mà nó không thể nào quên được, mà nó mãi mãi nhớ thương. Phải chăng tâm sự con hổ ở đây, một lần nữa lại phản chiếu tâm sự của chàng thanh niên Nguyễn Thế Lữ – người từng có thời hoạt động trong một “hội kín” yêu nước? Cái tâm sự bất bình, phủ định thứ văn minh “Tây Tàu nhố nhăng” đang thay thế cho những “vẻ hoang vu” của “bóng cả cây già” “những đêm vàng bên bờ suối”, “những bình minh cây xanh nắng gội”… một cách hình dung, gợi nhớ đến những giá về văn hóa cổ truyền của Tổ quốc?
Nhưng có lẽ luồng tâm sự xuyên suốt, điều canh cánh thường xuyên hơn cả trong lòng con hổ là nỗi nhớ – một nỗi nhớ vừa da diết xót xa, vừa mênh mang hoành tráng. Đó là nỗi “nhớ rừng” cao cả, thiêng liêng, đúng như đầu đề bài thơ xác định. Ta dễ dàng nhận thấy hai đoạn thơ tả nỗi nhớ này tập trung, đậm đặc nhất – đoạn thứ hai và thứ ba trong bài — là hai đoạn có nhiều cảnh sắc huy hoàng hấp dẫn nhất, có nhạc điệu lôi cuốn say mê nhất. Nhớ làm sao bóng dáng xưa kia của ta “bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng, lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng” giữa “sơn lâm bóng cả, cây già – với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét nộ”, đẹp đẽ, uy nghi, hùng tráng biết bao! Nhớ làm sao.
Hãy tham khảo đoạn văn Phân tích tâm trạng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ tiếp theo trong bộ sưu tập này nhé!

Đồng bộ tài khoản