Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc

Chia sẻ: An | Ngày: | 3 tài liệu

0
116
lượt xem
0
download
Xem 3 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc

Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc
Mô tả bộ sưu tập

Các em đang muốn tìm bài văn Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc? Hãy tham khảo bộ sưu tập dưới đây của thư viện eLib. Bộ sưu tập gồm nhiều bài văn hay sẽ giúp các em biết lập dàn ý khi làm văn, nắm được các nội dung trọng tâm tránh đi lạc đề.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc

Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc. Mời quý thầy cô tham khảo:

Đây là một các phẩm được viết với một dụng ý chính trị rõ rệt. Viết để tố cáo một tên vua bù nhìn sang “mẫu quốc” để tán dương quan thầy, bịp bợm thế giới, lừa đảo nhân dân và làm bao điều xấu xa ám muội khác. Vấn đề là cần lợi dụng sức mạnh của văn chương vào mục đích chính trị này như thế nào? Bằng văn chương chính luận để trực diện phơi bày tội ác cảu nó ư? Nguyễn Ái Quốc đã làm rất sôi nổi, rất thành công. Nhưng phải có thứ văn chương mĩ thuật (belles lettres) nữa. Hoàn cảnh đánh địch tại đất Pa-ri nổi tiếng là một trung tâm văn hóa của thế giới cũng đòi hỏi như vậy. Vi hành quả là một sáng tạo nghệ thuật tuyệt vời của Bác trong việc dùng nghệ thuật phục vụ chính trị.

Sáng tạo từ cách đặt tên cho tác phẩm (Incognito), Incognito được dịch là “Vi hành” trong nghĩa chữ Hán, vừa là con đường đi nhỏ (tiểu kín) vùa là một cuộc đi kín đáo không muốn để ai biết cũng những bậc tôn quí trong xã hội. Theo truyền thuyết được Bác nhắc lại ngày xưa vua Thuấn vì muốn đích thân tai nghe mắt thấy dân có bằng lòng mình không, nên đã vi hành bằng cách cải trang làm dân cày đi dò la khắp xứ. Còn ở đây Khải Định cũng “vi hành”. Nhưng lại không phải vì lợi ích của nhân dân mà chỉ là để làm những điều lén lút, ám muội có hại đến đất nước, nhục đến quốc thể. Rõ ràng Bác đã thay nghĩa hai chữ “Vi hành” để từ đó người đọc không chỉ thấy dụng ý đả kích của Bác đối với kẻ thù của nhân dân mà còn là cái năng khiếu biếm lộng sắc sảo tài tình, cái vốn văn hóa rộng lớn của Bác.
Cái cách ghi tiểu dẫn nữa, cũng là một sáng tạo nghệ thuật. Tiểu dẫn ghi “trích Những bức thư gửi cô em họ, do tác giả tự dịch từ tiếng An

Nam”. Thử hỏi: cô em họ này là ai? Có cô em thật không? Mặc dù trong phóng sự Pa-ri trước đó Bác đã nói đến. Rồi có những bức thư ấy thật không? Và lại có chuyện thư viết bằng tiếng An Nam rồi dịch ra tiếng Pháp như hiện có không? Để có sự thận trọng khoa học thì chưa nên kết luận gì. Nhưng xem ra thì dường như là chuyện sáng tạo trong văn chương hơn là chuyện thật. Mà ai cấm được sự sáng tạo trong văn chương này. Sáng tạo chỉ thêm vui chuyện, thêm hấp dẫn, thêm bất ngờ. Bất ngờ vì hóa ra trong ngòi bút của Nguyễn Ái Quốc, cuộc đấu tranh chính trị gay gắt không phải lúc nào cũng đi đôi với một hình thức nghệ thuật trang nghiêm, mà có thể là với một bức thư gửi cô em họ bình thường. Đọc vào tác phẩm càng thấy điều nói này có nhiều khả năng đáng tin.
Nội dung của tác phẩm là sự thật trăm phần trăm, sự thật về tội lỗi xấu xa của tên vua bù nhìn Khải Định, của thực dân thống trị. Nhưng hình thức nghệ thuật trong truyện vẫn lại là hình thức nghệ thuật mà bản chất hoàn toàn xa lạ với cái gọi là sự bịa đặt để vu khống trong cuộc đời. Bịa nghệ thuật là một phương thức sáng tạo nghệ thuật mà từ lâu các nhà lí luận văn học đã nói đến và cũng từ lâu các nhà văn vẫn quen dùng. Nói cho cùng trong sáng tác nghệ thuật văn chương xưa nay không ai không dùng tới nó.
Vấn đề là hình thức, mức độ sử dụng và hiệu quả nghệ thuật tạo ra như thế nào. Ở đây với bác là dụng lên một cuộc lầm lẫn lộn tùng phèo. Một đôi trai gái Pháp trẻ tuổi yêu nhau lầm Bác là Khải Định. Dân chúng Pháp lầm lẫn tất cả người da vàng trên đất Pháp là Khải Định. Và đặc biệt hơn nữa, đến cả chính phủ Pháp đích danh mời Khải Định sang làm thượng khách cũng lầm lẫn không nhận ra đâu là Khải Định, nên đã tránh sự thất thố trong ngoại giao bằng cách đối xử với tất cả người da vàng trên đất Pháp nhất là với Bác như đối với vị Hoàng đế An Nam.

Tính ra những bốn năm pha lầm lẫn như vậy. Thử hỏi thực tế có khả năng lầm lẫn như vậy không? Khó lòng mà tin có chuyện thật kì lạ đó. Nhưng chính như thế lại mới là nghệ thuật, mà là nghệ thuật kì lạ. Kì lạ ở chỗ qua một chuyện đúng là đùa, đúng là bịa, “bịa” cho vui lại thấy là một sự thật trăm phần trăm – sự thật về tên vua Khải Định sang Pháp đã đi lén lút, đã làm bao nhiêu điều ám muội mà ở đây Bác gọi là “Vi hành”. Và vì Khải Định vi hành cho nên mới gây ra một cuộc lầm lẫn tùng phèo như thế trên đất Pháp. Cái gọi là “bịa nghệ thuật” ở đây lại còn gắn với thủ pháp nghệ thuật khác là gợi tả, nhưng thực ra gợi và tả trong nghệ thuật không phải là một, mặc dù có liên quan đến nhau. Trong tả thì hải nhiều chi tiết hơn và các chi tiết cũng mang tính chất trực tiếp nhiều hơn. Còn gợi thì không cần nhiều chi tiết bằng mà chi tiết thường lại mang tính chất gián tiếp. Cách tác động nghệ thuật của gợi và tả với người thưởng thức nghệ thuật cũng không giống nhau hoàn toàn. Gợi thì nói chung phải có sự hình dung, sự tưởng tượng, sự suy đoán thêm và như là tất yếu phải có của người thưởng thức nghệ thuật cuối cùng sinh sản hiệu quả nghệ thuật trong người thưởng thức. Còn với tả, người thưởng thức sẽ được đón nhận hiệu quả nghệ thuật ở dạng trực tiếp, cụ thể hơn.
 

Quý thầy cô giáo và các em học sinh cùng tham khảo toàn bộ BST Phân tích truyện ngắn Vi hành của Nguyễn Ái Quốc bằng cách đăng nhập vào Website eLib.vn nhé!
Đồng bộ tài khoản