Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu

Chia sẻ: An | Ngày: | 4 tài liệu

0
199
lượt xem
1
download
Xem 4 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu

Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu
Mô tả bộ sưu tập

Nhằm hỗ trợ tối đa việc giảng dạy của quý thầy cô giáo, việc học tập của các em học sinh, chúng tôi đã sưu tầm và tổng hợp các bài văn hay, điển hình về vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt thành bộ sưu tập Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu. Các bài văn trong bộ sưu tập này sẽ giúp các em học sinh nắm được cách phân tích nhân vật trong tác phẩm văn chương. Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo nhằm nâng cao chất lượng dạy và học môn Ngữ văn lớp 12.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu

Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu. Mời quý thầy cô tham khảo:

Có một nhà văn từng nói:
”… Thơ – đó là bông hoa trông thấy lần đầu và bông hoa còn đang được tìm kiếm.
Thật thú vị, đọc truyện ngắn "Mảnh trăng cuối rừng" (in trong tập truyện Những vùng trời khác nhau" – 1970) của Nguyễn Minh Châu, ta lại được sống trong những phút giây hạnh phúc của sự kiếm tìm đó – kiếm tìm vẻ đẹp nhân vật Nguyệt qua sự cảm nhận của Lãm – nhân vật người kể chuyện trong hành trình Nguyễn Minh Châu đi tìm hạt ngọc ẩn sâu trong tâm hồn con người.
Chiến tranh không chỉ có bom đạn, không chỉ có chiến công mà còn có tình yêu – những tình yêu làm con người ta lớn cao hơn, đẹp đẽ hơn. “Mảnh trăng cuối rừng" là câu chuyện lãng mạn về một tình yêu chân thành trong chiến tranh, ở đó có những con người đi tìm nhau, ngồi cạnh nhau mà không hề hay biết… Viết truyện ngắn này, Nguyễn Minh Châu muốn khẳng định sức mạnh bất diệt của tình yêu trong bom đạn khốc liệt của kẻ thù và ca ngợi những tâm hồn ngọc. Tác giả đã gửi gắm ý tưởng đó qua nhân vật Nguyệt. Có lẽ không phải ngẫu nhiên, Nguyễn Minh Châu để vẻ đẹp của Nguyệt cứ hiện dần lên qua cái nhìn của Lãm cũng như không phải ngẫu nhiên ông lại đặt tên nhân vật như thế (Lãm cũng là ngắm nhìn).
Lãm là một chàng lính lái xe nghiêm túc, đầy trách nhiệm với công việc. Lúc dầu, biết có một cô gái đi nhờ xe, anh không chút thiện cảm và có ý nghĩ coi thường cô khi hình dung ra cảnh xin nhờ xe quen thuộc: "một bên là cái vẻ nũng nịu của một nàng ôm cái nón trắng đứng sát cửa xe, một bên là những câu hỏi ỡm ờ của anh tài phụ"… Nhưng nghe những câu trả lời với giọng bình tĩnh, cứng cỏi, tiếng nói trong lắm, khiến anh thầy trong bụng phát hoảng lên vì cái cách con gái ăn nói đối đáp bạo dạn nhường ấy. Tiếng nói ấy để lại ấn tượng về một cô gái đầy nữ tính song cũng đầy bản lĩnh.
Dịu dàng, sáng trong như mảnh trăng non đầu tháng, Nguyệt bộc lộ vẻ đẹp của mình khiến cảm giác khó chịu của Lãm mất dần trên từng chặng đường.

Trước hết là vẻ đẹp của ngoai hình – từ "đôi gót chân trắng hồng", từ "vẻ đẹp giản dị và mát mẻ như sương núi tỏa ra từ nét mặt lời nói và tấm thân mảnh dẻ: qua ánh đèn tù mù của đoàn xe xích đến vẻ đẹp rạng rỡ "ngời lên dưới ánh trăng. Trên lớp sương bồng bềnh lòng chàng lái xe như họa lòng thi sĩ trong linh cảm người con gái mình cần tìm gặp đang ngồi cạnh mình. Rất tự nhiên, vẻ đẹp của Nguyệt càng hiện lên lung linh huyền diệu, như thực mà như hư, hòa lẫn với trăng: "… Từng sợi tóc của Nguyệt đều sáng lên. Mái tóc thơm ngát, dày và trẻ trung làm sao!". Lòng lâng lâng, Lãm tưởng như vừa trông vào ảo ảnh… Người đọc thoáng mỉm cười trìu mến trong tâm tư rất thật của chàng lính trẻ. Không, chàng lái xe ơi, Nguyệt không phải là một Hằng Nga hay một nàng tiên xa lạ trong cổ tích, Nguyệt là Cô gái mở đường đang ngồi cạnh anh – trong đêm trăng, Nguyệt vốn đẹp, cô lại càng đẹp hơn trong ánh nhìn dâng đầy trìu mến của chàng trai.
Từ trìu mến đến cảm phục, Nguyệt đã chinh phục trái tim Lãm trong khung cảnh đạn bom dữ dội với tất cả lòng dũng cảm, thông minh lòng vị tha quên mình vì người khác… Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm niềm yêu mến của mình bằng cách soi sáng vẻ đẹp của Nguyệt từ nhiều góc nhìn khiến,vẻ đẹp ấy "lung linh kì ảo như được nhìn qua một ống kính vạn hoa". Đẹp biết bao hình ảnh một người con gái mảnh mai nhường ấy mà thản nhiên như không trước đoạn trường bom đạn. Điều duy nhất cô áy náy thanh minh là "Chúng nó ném bom luôn, chúng em đã phải rải bao nhiêu đá mà đường sá còn ra thế. Một câu nói đơn sơ nhưng là cả ý thức trách nhiệm với công việc. Có lẽ cũng bởi vậy mà cô thông thuộc giang sơn của mình ở từng hố bom, từng cái dốc có cua… Nhỏ nhắn mảnh dẻ nhưng cũng thật cứng cỏi, dày dạn kinh nghiệm, Nguyệt bình tĩnh, thông minh giúp Lãm lái xe qua ngầm bảo vệ xe. Khi "đứng bám bên cánh cửa" hướng dẫn Lãm "đi đúng giữa hai hàng cọc tiêu", khi "để cả quần áo thế, nhanh nhẹn lội phăng sang bên kia bỏ giúp Lãm "cột dây tời vào gốc cây", khi nói "rành rọt như người bên cạnh" Anh ngoặt sang trái… trước mặt có hố bom đấy… Trên đầu địch cứ quây tròn như xay lúa, Lãm cứ chạy, Nguyệt cứ hướng dẫn dường như lúc này trong suy nghĩ của họ không còn có một suy nghĩ nào cho riêng mình. Tiếng nói rành rọt trong trẻo của người con gái mở đường ấy có lẽ không chỉ có ý nghĩa với Lãm lúc ấy, mà sẽ còn vang vọng mãi qua bom đạn, qua thời gian… Tiếng nói trong trẻo vút lên trên nền trầm đục của chiến tranh. Và tình yêu cũng vút lên từ đây, trước khi yêu nhau họ đã sống với nhau trong tình đồng chí. Trước khi biết mặt nhau Nguyệt đã cảm mến Lâm qua câu chuyện Làm trốn nhà đi bộ đội. Đến lượt mình trước khi Lãm biết xác thực về mình, cô đã vô tình "dậy lên trong Lãm" một tình yêu gần như mê muội lẫn cảm phục trước sự hi sinh cao cả, nghĩa tình biết nhận phần khó khăn về mình để bảo vệ anh lái xe, bảo vệ xe. Nguyệt đã không xuống xe chỗ cô cần xuống mà đưa Lãm đi tiếp sang bên kia sông bởi Không thể bỏ Lãm lúc khó khăn. Khi máy bay ném bom, Nguyệt nhanh nhẹn đẩy Lãm ngã giúi vào một cái khe an toàn, không chịu vào khe, bởi một lí do rất đơn giản:

Để xem đầy đủ tài liệu này, quý thầy cô và các em học sinh vui lòng click vào bộ sưu tập Phân tích vẻ đẹp lãng mạn của nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu và xem thêm các tài liệu khác. Chúc quý thầy cô giáo giảng dạy hay, các em học tập tốt.
Đồng bộ tài khoản