Suy nghĩ của em về câu "Văn chương có loại đáng thờ... loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người"

Chia sẻ: An | Ngày: | 2 tài liệu

0
103
lượt xem
0
download
Xem 2 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Suy nghĩ của em về câu "Văn chương có loại đáng thờ... loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người"

Mô tả BST Suy nghĩ của em về câu "Văn chương có loại đáng thờ... loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người"

Với mong muốn cung cấp nhiều tài liệu hay cho quý thầy cô và các em học sinh, thư viện eLib đã chọn lọc và biên tập các tư liệu tạo thành BST Suy nghĩ của em về câu "Văn chương [...] có loại đáng thờ. Có loại không đáng thờ. Loại đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương. Loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người". Hi vọng, đây sẽ là những tài liệu hữu ích trong công tác giảng dạy và học tập của quý thầy cô và các em học sinh.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST

Tóm tắt Suy nghĩ của em về câu "Văn chương có loại đáng thờ... loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người"

Đây là một đoạn trích hay trong BST Suy nghĩ của em về câu "Văn chương có loại đáng thờ... loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người". Mời quý thầy cô tham khảo:

Mục đích và ý nghĩa của sáng tác văn chương là gì? Giá trị thật sự của văn chương là ở đâu? Những câu hỏi ấy thường đặt ra đối với người cầm bút xưa và nay.
Vào giữa những năm ba mươi của thế kỉ XX, văn học nước ta đã nổ ra một cuộc tranh luận sôi nổi về chính vấn đề đó: "nghệ thuật vị nghệ thuật" hay "nghệ thuật vị nhân sinh"? Thực ra, không phải tới bây giờ, vấn đề cơ bản, quan trọng hàng đầu của lí luận văn học đó mới được đặt ra và mới có những câu trả lời khác nhau của hai phải có hai quan điểm văn chương khác nhau. Từ xưa, cha ông ta đã từng suy nghĩ và phát biểu ý kiến về vấn đề này. Nguyễn Văn Siêu (1799 - 1872) - một danh sĩ đời Nguyễn, văn chương nổi tiếng như Cao Bá Quát và được nhiều người đương thời gọi là "thần Siêu, thánh Quát" - đã nói rất rõ quan điểm của ông: "Văn chương có loại đáng thờ và không đáng thờ. Loại không dáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương. Loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người."
Thế nào là văn chương "chỉ chuyên chú ở văn chương"? Đó là loại văn chương chỉ biết có nó, tức là coi hình thức nghệ thuật là trên hết, nhà văn khi sáng tác chỉ chăm lo cái đẹp của hình thức, không mấy chú ý nội dung tư tưởng và không quan tâm đến đời sống, đến vận mệnh con người, không có trách nhiệm xã hội nào.
Biểu hiện của khuynh hướng nàycũng đa dạng với những mức độ nặng nhẹ, mức độ tự giác khác nhau, trong những thời đại văn học khác nhau, thuộc những trào lưu khác nhau...
Đối với những văn nhân, thi nhân thời xưa thì "chuyên chú ở văn chương" có nghĩa là chỉ chăm chú gò câu đẽo chữ, tìm chữ cho kêu, đặt câu cho khéo, đối cho thật chỉnh, âm điệu thật réo rắt... Hoặc chỉ miệt mài với những trò tiểu xảo cầu kì, như dùng điển tích lắt léo, gieo vần oái oăm, nghĩ ra những kiểu thơ rắc rốikì khu. Hoặc chỉ biết ngâm vịnh phù phiếm, thơ chỉ toàn có Máy, gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông... Hồ Chí Minh đã từng nhận xét loại "thơ xưa" thiên về yêu cảnh thiên nhiên đẹp mà không chuyên chú đến cuộc đời, đến vận mệnh con người đó...
Quan điểm "nghệ thuật vì nghệ thuật" của khuynh hướng văn học lãng mạn Việt Nam trước 1945 là biểu hiện tự giác của loại văn chương "chỉ chuyên chú ở văn chương" nói trên. Các nghệ sĩ lãng mạn Việt Nam tuyên bố "văn chương là văn chương”nghĩa là văn chương không dính dáng đến cuộc sống, đến xã hội, nó chỉ biết đi tìm cái đẹp và nó chỉ là nó. Một nhà thơ lãng mạn đã viết:

Anh dù bảo tính tình tôi thay đổi
Không chuyên tâm, không chủ nghĩa, nhưng cần chi?
Tôi chỉ là một khách tình si
Ham cái đẹp có muôn hình muôn vẻ.
(Li Tao – Thế Lữ) 

Thư viện eLib mong rằng BST Suy nghĩ của em về câu "Văn chương có loại đáng thờ... loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở con người" sẽ là tài liệu hữu ích cho quý thầy cô và các bạn học sinh.
Đồng bộ tài khoản