Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
619
lượt xem
3
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ

Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ
Mô tả bộ sưu tập

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo bộ sưu tập Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ có trên ELib.vn. Bộ sưu tập này được chúng tôi sưu tập và chọn lọc những tài liệu hay nhất, chất lượng nhất nhằm giới thiệu đến quý thầy cô và các em học sinh. Chúc quý thầy cô giáo giảng dạy hay, các em học sinh học tập tốt.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ

Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ
Tóm tắt nội dung

Bộ sưu tập Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ là một trong những BST đặc sắc của eLib, được chọn lọc từ hàng trăm mẫu tư liệu một cách kỹ lưỡng, mời các bạn tham khảo đoạn trích sau đây:

I. GIỚI THIỆU CHUNG
Lí Bạch và Đỗ Phủ là hai ngôi sao sáng của thơ Đường. Mỗi người một vẻ, người này không làm giảm mất giá trị của người kia; tên hai người đã gắn chặt với nhau, làm cho khi nhắc đến người này ta không thể không nhắc đến người kia. Có thể nói thơ của hai người gộp lại mới nói lên được đầy đủ tâm hồn người Trung Quốc thời ấy. Chúng ta sẽ nói về điều này qua việc đối sánh hình tượng thiên nhiên trong thơ của hai ông. Cái độc đáo và thành công của mỗi nhà thơ Đường chính là phải tìm ra những cái hết sức mới, những cái không lặp lại trong vốn đề tài thơ ca cũ kĩ và nghèo nàn. Ví như đề tài thiên nhiên trong thơ Đường: chỉ có một đề tài như vậy nhưng có biết bao cơ man nào là những bài thơ viết về nó, dường như, các nhà thơ trung đại hễ làm thơ Đường là sẽ nhất định có ít nhiều bài viết về đề tài này, nếu không có sáng tạo của riêng mỗi người thì liệu ta có thể có được một kho tàng Đường thi phong phú và giàu màu sắc về mảng đề tài này như ta còn thấy đến nay?

Thiên nhiên trong thơ Lí Bạch và Đỗ Phủ cũng phản ánh sự sáng tạo ấy, và chính điều đó đã giúp họ thành công và bước lên đỉnh cao vinh dự: ba đỉnh cao của giai đoạn thơ ca phát triển bậc nhất thơ ca cổ Trung Quốc – thời Đường. Trong nguồn chung là dòng chảy của đề tài thiên nhiên trong thơ Đường, họ không bị hòa lẫn, tan biến mà họ đã tạo ra được dòng riêng của chính mình, để đến nay, người Trung Quốc nói riêng và những ai yêu thơ Lí Bạch, Đỗ Phủ nói chung có quyền tự hào về những sáng tác thành công cả về nội dung và nghệ thuật của hai người nói chung và trong mảng đề tài này nói riêng.
Cần phải giới thuyết rằng, ở đây, ta đối sánh thiên nhiên trong thơ của Lí Bạch và Đỗ Phủ trên những nét đại thể, cơ bản, ta không bàn đến các trường hợp dị biệt, ví dụ như khi nói đến vẻ đẹp thiên nhiên trong thơ Đỗ Phủ mang tính chất bình dị thì không có nghãi là thiên nhiên trong thơ ông không có những bài ngược lại nhưng do những bài đó không tiêu biểu nên ta không bàn đến. Cần lưu ý suốt bài viết này là ta chỉ xem xét ở những nét, những khía cạnh thuộc về tiêu biểu, cơ bản nhất.

II. HÌNH TƯỢNG THIÊN NHIÊN TRONG THƠ LÍ BẠCH VÀ ĐỖ PHỦ
1. Điểm tương đồng

a. Thiên nhiên trong thơ hai ông đều là phương tiện thể hiện cảm xúc của tác giả (theo bút pháp tả cảnh ngụ tình)
Tả cảnh ngụ tình vốn là bút pháp nghệ thuật hết sức quen thuộc trong văn học trung đại Trung Quốc và Việt Nam. Đến nay không ai có thể trả lời được rằng bút pháp này được hình thành từ bao giờ nhưng ta thấy rõ biểu hiện của nó ở chỗ nó thường dùng những hình ảnh, hiện tượng thiên nhiên để thể hiện tâm trạng của chủ thể cảm nhận, quan sát những hình ảnh, hiện tượng ấy và bất kì điều gì, khi qua lăng kính cảm nhận của mỗi con người thì đều mang dấu ấn chủ quan của riêng họ như Nguyễn Du đã từng viết rất hay: “Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.
Trong thơ ca trung đại Trung Quốc nói chung và thơ Đường nói riêng, bút pháp nghệ thuật này được sử dụng hết sức phổ biến, có lẽ là do ảnh hưởng của quan niệm triết học “Thiên nhân nhất thể” rất phổ biến trong thời trung đại ở Trung Quốc. Và tác dụng lớn nhất của nó mà ai cũng có thể cảm nhận được đó chính là làm cho cảnh và tình trong mỗi bài thơ hòa quyện với nhau, làm cho mỗi bài thơ có hồn và tinh tế, hàm súc hơn, và cũng có lẽ vì vậy đọc thơ Đường ta không thể lười biếng mà phải đồng sáng tạo cùng tác giả để hiểu rõ những giá trị của mỗi bài thơ.

Trở lại với thơ Lí Bạch và Đỗ Phủ, ta nhận thấy những hình ảnh thiên nhiên được miêu tả trong mỗi bài thơ chính là phương tiện để thể hiện cảm xúc của chính tác giả, hay nó được sử dụng theo lối tả cảnh ngụ tình như ta đã nói ở trên.
“Tình” có hai nghĩa là tình cảm, tâm trạng và ý riêng, đọc những bài thơ của hai nhà thơ nổi tiếng này, ta cũng cần hiểu chữ tình với ý nghĩa như vậy. Và như vậy tả cảnh ngụ tình có nghĩa là dùng cảnh để thể hiện tình cảm, tâm trạng và thể hiện dụng ý riêng của chính chủ thể.
Lí Bạch là một nhà thơ có tính cách phóng khoáng, lãng mạn nên trong thơ ông, ta gặp rất nhiều những hình ảnh thiên nhiên thể hiện điều đó, ông thường chọn những hình ảnh thiên nhiên hùng tráng để ngầm thể hiện tính cách của mình. Thể hiện rõ nhất qua hình ảnh những thác nước hết sức mạnh mẽ, phóng khoáng không chịu bó buộc mà ông đã nhiều lần nói đến, ví dụ bài “Vọng Lư Sơn bộc bố” (Xa ngắm thác núi Lư), tác giả viết:

“Nhật chiếu Hương Lô sinh tử yên
Dao khan bộc bố quải tiền xuyên
Phi lưu trực há tam thiên xích
Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên” 

Thư viện eLib mong BST Thiên nhiên trong thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ sẽ giúp cho các em có thêm nguồn tư liệu hữu ích.
Đồng bộ tài khoản