Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
79
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh

Mô tả BST Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh

Chúng tôi xin giới thiệu đến quý thầy cô giáo và các em học sinh bộ sưu tập Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh nhằm giúp cho việc dạy và học môn Ngữ văn trở nên hiệu quả hơn. Bộ sưu tập này gồm các tài liệu hay, chất lượng. Mời tham khảo!

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST

Tóm tắt Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh

Dưới đây là đoạn trích Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh được trích từ tài liệu cùng tên trong BST:

Chúng ta đã có nhiều dịp bàn thảo về những sự thống nhất và hài hòa trong di sản văn chương - văn hóa Hồ Chí Minh nói riêng và trong toàn bộ hoạt động của Hồ Chí Minh nói chung.

Thực ra, trong một cốt cách văn nhân đích thực, luôn có một người lao động cần cù nhẫn nại bền bỉ, lại có một con người hành động quả quyết, dũng mãnh; và có cả sự mẫn tiệp khoan hòa của một triết gia... Nghĩa là trong họ, có một quá trình chuyển hóa và thống nhất hài hòa các mặt đối lập. Chúng tôi muốn nghĩ thêm, nghĩ tiếp về Hồ Chí Minh ở phương diện văn chương theo hướng này.

Sinh thời, trong những ngày lao lý cơ cực, Hồ Chí Minh từng tự ngâm nga hơi quá lên rằng: Lão phu nguyên bất ái ngâm thi, nghĩa là: Ngâm thơ ta vốn không ham. Câu thơ này buông ra tự nhiên và nhẹ nhàng, nhưng nếu đọc lại, đọc chậm lại và thử hình dung, thì ta có thể nhận ra rằng tác giả của nó đã thấm nhuần cái "đạo" tự kỷ nhún nhường của nhiều bậc túc nho muôn năm trước rồi! Họ là những người viết ra bao vần bao áng thi ca đã được đời ngâm ngợi, mà vẫn tự nhận là kẻ hậu học sơ lậu ở chốn lều cỏ nơi lâm tuyền...
Cái tự nhiên nào cũng có một sự thật trong đó. Hồ Chí Minh tự nhận quá lên là không ham ngâm thơ/ làm thơ, bởi sự thật là bình sinh, Cụ đã hướng tâm trí mình vào con đường làm cách mạng cứu dân cứu nước, nên bao nhiêu năm ròng, Cụ không có thì giờ để chuốt vần, để dựng truyện, là phải, là thật.

Tuy nhiên, con người cách mạng mưu lược và uyển chuyển này lại cũng có cả một hệ thống quan điểm về hoạt động văn nghệ nói chung và sáng tác thơ văn nói riêng. Khi cuộc cách mạng giải phóng dân tộc đã hoàn thành giai đoạn thứ nhất - dưới sự lãnh đạo của Cụ, toàn dân Việt Nam đã giành được chính quyền, cả nước Việt Nam đã có được độc lập tự do vào mùa Thu năm Ất Dậu (1945), thì sau đó ít lâu, ngay giữa những ngày kháng chiến chống Pháp gian lao, Cụ đã tổng kết và khéo léo trình bày dần hệ quan điểm văn nghệ của mình.
Chẳng hạn, về vai trò, vị trí và nhiệm vụ của văn nghệ sĩ, Hồ Chí Minh xác định: "Ngòi bút của các bạn cũng là những vũ khí sắc bén trong sự nghiệp phò chính trừ tà..."và: "Các nhà văn hóa ta phải có những tác phẩm xứng đáng, chẳng những để biểu dương sự nghiệp kháng chiến, kiến quốc bây giờ mà còn để lưu truyền những gương mẫu oanh liệt kháng chiến, kiến quốc cho con cháu đời sau".
Về việc học hỏi, bồi dưỡng tiềm năng,... sao cho dày dặn, phong phú để có nền tảng chắc chắn mà viết nên tác phẩm hay, giàu sức thuyết phục, Hồ Chí Minh cho rằng: Văn nghệ sĩ phải không ngừng học hỏi trong sách báo lý luận và trong thực tế thực tiễn, phải chống thói ba hoa, chống bệnh chủ quan tự kiên tự ái...

Đối với một số công việc bếp núc của nghề viết, Hồ Chí Minh lưu ý rất cụ thể: "Bao giờ cũng phải tự hỏi "Ta viết cho ai xem? Nói cho ai nghe?", và cần nghiên cứu kỹ cho ngọn ngành rồi mới viết... Viết xong, lại nên xem đi xem lại để tự sửa chữa, hoàn chỉnh, nếu cần, có thể đưa cho người khác đọc để họ góp ý cho...

Có hai điều đáng chú ý là: 1. Những quan điểm văn nghệ - văn chương trên thường được Hồ Chí Minh đưa ra bằng một cách nói/ viết nghiêm trang mà ôn tồn, thân kính; 2. Lý luận về văn nghệ - văn chương của Hồ Chí Minh hoàn toàn không phải là thứ lý luận suông, mà trước khi đưa ra, chúng đã được tổng kết từ chính quá trình sáng tác của Cụ, từ sự xem xét nghiên cứu hoạt động sáng tác của các nhà văn nghệ mà Cụ từng quen biết.

Cái đối lập thứ nhất ở đây, trong hoạt động văn nghệ - văn chương của Hồ Chí Minh là: Cụ không có ý định trở thành một nghệ sĩ của nghệ thuật ngôn từ, nhưng lại từ thực tiễn của mình, của đời, mà đưa ra được một hệ thống lý luận văn nghệ cơ bản, có ảnh hưởng lâu dài trong thực tiễn.

Chuyên nghiệp hóa là một quá trình phấn đấu của mỗi nhà văn, cũng là quy luật phát triển của một nền văn học lành mạnh. Quá trình đó đã sinh ra tình trạng: Có người chuyên chú tổng kết và làm lý luận; có người cặm cụi và hào hứng sáng tác thơ văn... Được thế, cũng là quý rồi. Với Hồ Chí Minh, Cụ làm được cả hai việc.

Hãy tham khảo toàn bộ tài liệu Vẻ đẹp của văn chương của Hồ Chí Minh trong bộ sưu tập nhé!
Đồng bộ tài khoản