Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Chia sẻ: An | Ngày: | 8 tài liệu

0
508
lượt xem
46
download
Xem 8 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân
Mô tả bộ sưu tập

Quý thầy cô mong muốn có thêm nhiều tài liệu tham khảo để phục vụ công tác giảng dạy, hướng dẫn các em viết văn? Thư viện eLib trân trọng giới thiệu bộ sưu tập Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân dưới đây để quý thầy cô thuận lợi trong quá trình tham khảo, có thêm nhiều ý tưởng hay khi giảng dạy.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân
Tóm tắt nội dung

Dưới đây là đoạn trích Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân được trích từ tài liệu cùng tên trong BST:

Hình tượng nhân vật Huấn Cao được hiện lên qua sự miêu tả của tác giả là người có tài, có tâm và có khí phách phi thường. Là anh hùng trong thời loạn lạc, muốn thực hiện chí lớn để giúp dân giúp nước nhưng Huấn Cao đã bị bắt, sắp phải chịu án tử nhưng người chiến sĩ dũng cảm ấy vẫn thể hiện một ý chí sôi sục, một tinh thần quả cảm khiến người đọc phải trầm trồ thán phục.
Rất nhiều người đã đánh giá rằng Huấn Cao là nhân vật đẹp nhất của đời văn Nguyễn Tuân. Bởi bằng ngòi bút của Nguyễn Tuân, Huấn Cao hiện lên là một đấng tài hoa nghệ sĩ, một bậc anh hùng nghĩa khí và một con người ngời sáng thiên lương.
Nguyễn Tuân đã dùng ngòi bút sắc sảo nhưng hết sức chân thật để miêu tả cái tìa của Huấn Cao. Trong truyện, nhà văn tô đậm cái tài viết chữ đẹp của ông Huấn. Như ta đã từng biết: chữ Hán là một chữ hội ý, hội hình, nét chữ đẹp, nghĩa chữ sâu. Cho nên viết chữ đẹp là một bộ môn nghệ thuật có từ cổ xưa và rất cao siêu (gọi là thư pháp). Tài năng hội họa thì nhiều, nhưng họa sĩ có tài thư pháp thì rất hiếm hoi. Chữ trong những tác phẩm thư pháp không phải là sản phẩm của sự khéo tay, quen việc, thạo nghề của môt người thợ. Trái lại, mỗi lần đặt bút đối với nhà thư pháp là một lần sáng tạo. Mỗi nét bút là sự tập trung cao độ, kết tụ tinh hoa và tinh huyết của người nghệ sĩ. Mỗi nét chữ đều là sự hiện hình của những khát khao thầm kín mà lãnh liệt chất chứa trong thẳm sâu tâm hồn, trong nhân cách của người viết. Chữ Huấn Cao là nhân cách cao khiết phi thường của Huấn Cao. Nó quý giá không chị vì được "viết rất nhanh và rất đẹp", không chỉ vì "đẹp lắm, vuông lắm" mà quan trọng hơn là những nét vuông vắn tươi tắn nó nói lên những cái hoài bão tung hoành của một đời con người. Hiểu như thế ta mới thấy được tại sao Nguyễn Tuân lại để cho viên quản ngục khao khát "có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời". Chữ của Huấn Cao đã trở thành mơ ước suốt cả cuộc đời quản ngục. Và để đạt được ước mơ ấy quản ngục đã dám coi thường cả quyền lợi của một viên quản ngục và cả sự an nguy đến sinh mệnh mình.
Ngoài tài năng hiếm có, Huấn Cao còn là một con người có ý chí kiên cường bất khuất. Trong thời buổi loạn lạc, Huấn Cao đã cầm gươm chống lại triều đình, để cứu dân cứu nước. Mặc dù chỉ lớn không thành nhưng ông vẫn giữ được tư thế đường hoàng, oai phong, lẫm liệt. Là một tử tù đợi ngày ra pháp trường nhưng Huấn Cao vẫn hoàn toàn tự do về tinh thần. Ông làm những gì mình muốn và không làm bất cứ việc gì mà mình không thích. Trước mặt ngục quan và đám lính giữ tù bắng nhắng, Huấn Cao lạnh lùng cùng sáu bạn đồng chí "khom mình thúc mạnh đầu thanh gông xuống nền đá tảng đánh thình một cái" để đuổi rệp, cũng là để khẳng định cái oai phong của mình. Quản ngục vào buồng giam "khép nép hỏi ông Huấn: ngài có cần gì thêm nữa xin cho biết. Tôi sẽ cố gắng chu tất". Ông trả lời: "Người hỏi ta muốn? Tả chỉ muốn có một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây". Đúng là Huấn Cao đã "cố ý làm ra kinh ngạc đến điều". Thật ngang tàng và kiêu dũng. Rồi nữa, trong cảnh ngộ "một ngày tù nghìn thu ở ngoài", thế mà "Ông Huấn Cao vẫn thản nhiên nhân rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng bình sinh lúc chưa bị giam cầm". Đặc biệt, khi thấu hiểu quản ngục là "một tấm lòng trong thiên hạ", Huấn Cao đã bằng lòng cho chữ trong tư thế "một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang đậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván". Không có một ý chí ngang thép thì không thể có được cái phong thái ung dung nghệ sĩ trong cảnh cho chữ này. Thế đó, xích xiềng, cường quền và bảo lực không thể làm cho Huấn Cao nao núng tinh thần. Dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân, hình tượng Huấn Cao là hiện thân sinh động của một đại trượng phu với phương châm sống: "phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất" (phú quý không thể cám dỗ, nghèo khó không thể lay chuyển, uy vũ không thể khuất phục).
Là người có tài và muốn đem tài năng ấy để giúp ích cho dân, cho nước, nhưng ông Huấn đã thất bại, phải biệt giam chờ ngày xử tội, nhưng Huấn Cao vẫn ung dung tự tại, sẵn sàng đón nhận cái chết đến với mình một cách bình thản. Tuy sống trong nhà tù tối tăm của chế độ phong kiến bẩn thỉu, nhưng ông vẫn được thiên lương trong sáng của mình. Cả một đời, Huấn Cao luôn có ý thức giữ gìn bản tính tốt của con người do trời phú cho. Tiền tài, danh vọng và cường quyền không thể làm cho lương tâm của ông thay đổi. Ông Huấn ngẩng đầu kiêu hãnh trước điều này: "Ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ". Tôn thờ chữ "tâm", sống một đời thanh sạch, cho nên ông Huấn thực sự cảm kích trước những người "sống giữa một đống cặn bã" mà còn giữ được "thiên lương".

Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh xem tiếp nội dung tài liệu này trong bộ sưu tập Vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân. Ngoài ra, có thể tham khảo thêm nhiều tài liệu khác cùng chủ đề trong bộ sưu tập hoặc download về làm tài liệu tham khảo bằng cách đăng nhập vào hệ thống eLib.vn của chúng tôi.
Đồng bộ tài khoản