Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
26
lượt xem
0
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore

Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore
Mô tả bộ sưu tập

Nếu như bạn đang tìm tư liệu hay về Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore , thì đây chính là BST mà bạn cần. Qua nhiều công đoạn biên tập, chúng tôi đã sắp xếp và tạo thành BST dành cho các bạn tham khảo. Chúc các bạn có những trải nghiệm hay khi tham khảo bộ sưu tập này.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore

Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore
Tóm tắt nội dung

Mời bạn tham khảo đoạn trích trong BST Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore của thư viện eLib dưới đây:

Ở Tagore, cái nhìn phương Đông mang màu sắc tâm linh suy tưởng hướng về hoà hợp thể xác – tâm hồn. Ở Whitman, cái nhìn phương Tây đậm tính thực, ca ngợi thân xác (mà nhiều người cho là “bản năng”): “Không một đốt tay, không một bộ phận nhỏ nào là xấu xa đê tiện… Tôi tiếp nhận tất cả mọi bộ phận và tất cả mọi thứ thuộc về tôi và thuộc về mọi người thân tình và sạch sẽ”.

1. Không phải đến R. Tagore (1861-1941) – trong Amilya Chakravaty, vấn đề vũ trụ và cá nhân mới được đặt ra, hay như trong Lá cỏ của W. Whitman (1819-1892) mà hơn một lần R.Tagore viện dẫn, qua đó chứng tỏ sự tâm đắc của ông đối với nhà thơ Mỹ đàn anh. Tagore đã phân tích thơ Whitman để chứng minh quan niệm của ông về vũ trụ và cá nhân(1). Ông cho rằng: thế giới tồn tại theo cách mà ta nhận thức nó tồn tại, nghĩa là vật cho ta chứ không phải vật tự nó, theo đó ta có thể kiến tạo lại thế giới theo cách của mình, và con người là trung tâm của thế giới ấy. Theo đó Whitman đã dựng nên một vũ trụ bằng thơ ca mà chính ông là trung tâm “ở trung tâm thế giới ông, ngự trị tính cách của riêng ông. Mọi sự việc, dáng dấp của thế giới đó có liên quan đến sức mạnh sáng tạo của trung tâm ấy”(2). Thuộc về hai định hướng tư tưởng khác nhau, giữa Đông và Tây có sự khác biệt lớn, nhưng Whitman và Tagore là mối duyên kỳ ngộ độc đáo trên lĩnh vực Thơ ca – Tư tưởng, đặc biệt về cảm quan vũ trụ.

2. Thật ra, việc giao thoa, xâm nhập về triết học, văn hoá, văn học… giữa Đông – Tây không phải là điều gì mới mẻ. Trong Phương Tây và phương Đông, N.I. Konrat đã lưu ý độc giả vấn đề các quan hệ văn học, xem đây là “một trong những vấn đề quan trọng của lịch sử văn học thế giới”, “cần phải được xem xét một cách chặt chẽ trong toàn bộ tính lịch sử cụ thể của nó”(3). Ông cũng xác định “vào nửa cuối thế kỷ XIX, tại một số nước phương Đông, nhiều yếu tố của văn học Âu châu đã được tiếp nhận phổ cập trong một số tầng lớp xã hội. Chẳng hạn, các nền văn học này […] được tầng lớp những người có học vấn Âu châu trong xã hội Ấn Độ biết rõ”(4). W. Durant nhìn nhận “… từ khi Tagore mới chào đời, phương Tây đã xâm nhập phương Đông bằng mọi cách và đương làm thay đổi lần lần tất cả đời sống phương Đông”(5). Sinh ra trong một gia đình phong lưu, từ bé Tagore đã hít thở bầu không khí sáng tạo nghệ thuật – “Sinh thời ông rất coi trọng Whitman”(6). Trong tập thơ Lá cỏ (Leaves of Grass – 1855), Whitman đã thể hiện một “tài năng phi thường biết kết hợp nghệ thuật với tôn giáo”(7), dựng lên một “thế giới” (theo Tagore) – hay bản thân ông cũng là “cả một thế giới, một vũ trụ” như vẫn được xưng tụng. Bản thân Tagore – cũng là một thiên tài nghệ thuật, đồng thời là một triết gia(8) với những tác phẩm thấm đượm chiều sâu triết lý. Cùng với Whitman, Tagore tìm đến và thành tựu ở một kiểu loại mới mẻ – thơ triết luận – hội tụ đỉnh cao xúc cảm – trí tuệ.

2.1. Xét về lịch sử, từ một nước Ấn già nua, huyền ảo, tâm linh, khổ hạnh… đến một nước Mỹ non trẻ, thực dụng, cá nhân, hưởng lạc… trong thời hiện đại liệu có một sự ảnh hưởng, tiếp nhận và gặp gỡ giữa Whitman và Tagore? Nước Mỹ từ “thời kỳ thuộc địa” đến “người Mỹ mới” đầu thế kỷ XVII với những cuộc di dân đã tạo ra tính năng động xã hội, thừa nhận giá trị cá nhân và ý thức sâu sắc về bình đẳng. J. Edward (1702-1758) với tác phẩm Tự do ý chí (Freedom of the Will – 1754) mở ra thời đại ánh sáng, tự do, Tuyên ngôn độc lập (1776) xoay quanh những “đề mục Mỹ” lý giải bản tính con người và được xem là Phúc âm điểm tựa cho đạo đức, giá trị… của ý thức Mỹ. Chủ nghĩa Siêu nghiệm – chủ nghĩa lãng mạn Mĩ được xem là “sự nổi loạn của thiên tài” trong thời kỳ “nước Mỹ trẻ” gắn liền với nhà tư tưởng – thi sĩ R.W. Emerson (1803-1883). Tác phẩm Tự nhiên (Nature – 1836) mang tinh thần thời đại: Vũ trụ Chúa tạo dựng và cá nhân gần gũi, gắn bó bạn bè. Đó là tiền đề cho sự xuất hiện một thi sĩ triết gia như W. Whitman cùng với Lá cỏ, tác phẩm được Emerson xem là “phi thường nhất của trí năng và tầm thông tuệ mà nước Mỹ cống hiến”.

Ở Tagore là một mẫu mực của sự kết hợp hài hoà truyền thống – hiện đại, dân tộc – quốc tế, riêng – chung… “Trước mắt chúng tôi là con người đạt đến sự hiền minh nhiều thế kỷ của dân tộc Ấn Độ đồng thời lại gần gũi với những vấn đề của ngày hôm nay, một ngày nay đang chuyển rất nhanh đến tương lai…” (J. Nehru). Tagore gọi Veda là “bản di chúc thơ ca về phản ứng quần thể của một dân tộc trước những điều kỳ diệu và nỗi kinh hoàng cuộc sống” và tiếp thu ở đó tinh thần “Hiểu biết thực sự là hiểu biết có thể đưa ta tới tự do”, ở sự nhấn mạnh vai trò của nhận thức, ở khía cạnh đồng cảm, tình thương trong mối quan hệ con người – thần linh (chứ không phải lòng tin mù quáng), và ở khát vọng to lớn con người được hoà nhập làm một với vũ trụ. Tagore chọn lọc ánh sáng khẳng nhận hành động và trung hoà Atman – Brahman trong Upanishad, bằng cái Tự ngã Đại ngộ vén mở tấm màn Ao hoá và thổi những tư tưởng thâm trầm ấy bay lên bằng giọng điệu đằm thắm mê ly của riêng ông(9).

Tiếng vọng ngàn năm đọng lại, kết tinh trong chủ điểm tư tưởng của Tagore về cá nhân – vũ trụ: “Thái Nhất (the Supereme One) là thực thể cá tính, sáng tạo ra thế giới và con người để biểu hiện bản sắc độc đáo của mình. Thái Nhất với con người hoà đồng với nhau trong tinh thần tương ái – bình đẳng”(10). Thời đại Phục hưng Ấn Độ tạo nơi hội tụ của những dòng sông. Ba trào lưu: Tôn giáo – Dân tộc và Văn học đã góp phần làm nên dòng sông thi ca Tagore, từ mạch sông Hằng vươn ra đại dương nhân loại. 

Hy vọng rằng BST Vũ trụ và cá nhân trong thơ W.Whitman và R.Tagore sẽ giúp quý thầy cô có thêm tư liệu tham khảo, giúp các em học sinh học tập tốt hơn.
Đồng bộ tài khoản