Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du

Chia sẻ: An | Ngày: | 2 tài liệu

0
354
lượt xem
12
download
Xem 2 tài liệu khác
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du

Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du
Mô tả bộ sưu tập

Các tài liệu hay, chất lượng được chọn lọc và biên soạn kỹ lưỡng trong bộ sưu tập Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du dưới đây sẽ giúp quý thầy cô giáo và các em học sinh có thêm tài liệu tham khảo phục vụ cho công tác giảng dạy và học tập môn Ngữ Văn. Các tài liệu về chủ đề này được chúng tôi sưu tầm, tuyển chọn và tổng hợp thành bộ sưu tập giúp quý thầy cô giáo và các em học sinh dễ dàng tìm kiếm. Mời quý thầy cô giáo và các em học sinh tham khảo.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du

Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du
Tóm tắt nội dung

Mời quý thầy cô và các em cùng tham khảo Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du được trích từ bộ sưu tập cùng tên dưới đây:

Chúng tôi thử bổ sung cho các cách tiếp cận vấn đề xã hội trong Truyện Kiều bằng phương pháp văn hoá để góp phần nhìn nhận vấn đề xã hội của tác phẩm hoàn chỉnh hơn. Cũng giống như cách tiếp cận thi pháp học, chúng tôi không dùng khái niệm hiện đại như “xã hội” hay “xã hội phong kiến” vẫn được giới nghiên cứu sử dụng để mô tả xã hội Truyện Kiều mà chủ trương xuất phát từ chính các khái niệm đã được Nguyễn Du dùng để thể hiện cảm nhận của ông về xã hội. Mặc dầu cuối cùng kết quả đạt được vẫn phải là nêu lên được quan niệm dù là tự phát (mà chúng tôi gọi là cảm nhận) của Nguyễn Du về xã hội, song việc tránh dùng từ “xã hội” trong quá trình miêu tả sẽ giúp ta thoát khỏi sự mặc nhận vế sự tương đồng trong cách nhìn xã hội của Nguyễn Du với chúng ta, do đó, ta có thể tìm ra đặc trưng riêng của cách Nguyễn Du nhìn xã hội.

Trong Truyện Kiều, Nguyễn Du dùng một loạt những khái niệm của riêng thời đại ông để diễn đạt sự cảm nhận về xã hội rất riêng của mình. Thuộc về nhóm thứ nhất phải kể đến những khái niệm mang tính chất tâm linh như “cõi người ta”, “địa ngục ở miền nhân gian” mà Nguyễn Du dùng để chỉ cái xã hội khủng khiếp đáng sợ mà ông đang chứng kiến. Mở đầu Truyện Kiều , nhà thơ giới thiệu không gian nơi sẽ diễn ra câu chuyện về cuộc đời và vận mệnh bi thảm của nhân vật tài sắc Thúy Kiều:

Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.

Xưa nay ta thường hay chú ý đến mệnh đề “tài mệnh ghét nhau” mà bỏ qua khái niệm “cõi người ta”, có lẽ cõi người ta ở đây dùng như “cõi dương”, “dương gian” trong thế đối lập với “cõi âm”, “âm phủ”, “địa ngục” (Văn chiêu hồn: Cõi dương còn thế nữa là cõi âm) tức là phản ánh mô hình thế giới của con người thời xưa. Cõi âm do con người tưởng tượng ra, là rùng rợn, có Diêm vương, có quỉ sứ đầu trâu mặt ngựa, có vạc dầu và biết bao hình phạt hãi hùng đe dọa con người đến nỗi người xưa hay gọi hồn người chết trở về dương thế. Câu chuyện gọi hồn Khuất Nguyên đã từng là đề tài cho một bài thơ nổi tiêng của Nguyễn Du. Cõi dương, nơi con người đang sống dẫu cực khổ vẫn là nơi đáng sống. Thế nhưng với Nguyễn Du “cõi người ta”, cõi dương lại có nhiều dấu hiệu của cõi âm đáng sợ. Cõi người ta có khác chi “địa ngục”. Vì thê Nguyễn Du còn diễn tả cái cõi người ta ấy bằng một khái niệm khác đây ân tượng “địa ngục ở miền nhân gian”'

Nước trôi hoa rụng đã yên,
Hay đâu địa ngục ở miền nhân gian.

Miền nhân gian là cõi sống của con người nhưng nó được tiếp nhận như là một thứ địa ngục. Nó hàm chứa một cảm nhận tinh tế về sự thù địch của cõi nhân gian đối với vận mệnh của con người. Trên bình diện ý thức, Nguyễn Du e dè, né tránh gia đình họ Hoạn vì đó là nhà Lại bộ Thượng thư. Nhưng trên bình diện vô thức, Nguyễn Du lại tỏ ra khá quyết liệt. Chính khái niệm “địa ngục” được Nguyễn Du dùng (dưới dạng vô thức hay hữu thức?) để chỉ không gian gia đinh Hoạn bà và Hoạn Thư:

Mẹ con trò chuyện lân la,
Phu nhân mới gọi nàng ra dạy lời:
"Tiểu thư dưới trướng thiếu người,
Cho về bên ấy theo đòi lầu trang
Lĩnh lời nàng mới theo sang,
Biết đâu địa ngục thiên đàng là đâu
.

Người xưa phân biệt “cõi âm” và “cõi dương”, “địa ngục” và ‘thiên đàng” với cảm quan tôn giáo rõ rệt Họ cảm thấy, song song tồn tại với cuộc đời này còn có một thế giới khác, tuy mắt thường không nhìn thấy nhưng sự tồn tại của chúng là sự thật. Đây là cơ sở để xuất hiện những tưởng tượng về Diêm vương trong truyện thơ Nôm bình dân, những cảnh địa ngục nơi quỉ sứ hành hạ, trừng phạt con người theo lệnh của Diêm vương tuỳ theo tội trạng mà con người đã phạm phải trong cuộc đời nơi dương thế. Dùng hình ảnh “địa ngục” để chỉ gia đình Hoạn Thư, Nguyễn Du đã nói dùm người xưa nỗi hãi hùng trước các thế lực trần thế đầy quyền lực và luôn gieo rắc tai hoạ 

Hãy tham khảo tài liệu đầy đủ và nhiều tài liệu hay khác trong BST Xã hội phong kiến trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du!.
Đồng bộ tài khoản