Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
217
lượt xem
1
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu

Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu
Mô tả bộ sưu tập

Thư viện eLib xin gửi đến bạn BST Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu, là một trong những BST đặc sắc của chúng tôi. ELib đã tổng hợp từ nhiều nguồn và biên tập có sự chọn lọc nhằm giúp quý thầy cô và các em tham khảo.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu

Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu. Mời quý thầy cô tham khảo:
 

Tái hiện lại hình tượng Bác Hồ, Tố Hữu đã dựng lại chân dung tinh thần của Bác Hồ với quan niệm con người thiên nhiên, chân dung Bác chẳng những được tái hiện gắn bó làm một với cây cỏ, trời mây, sông núi Việt Nam, hơn thế Bác còn là hiện thân cho lẽ sống tự nhiên của trời đất Việt Nam: “Bác sống như trời đất của ta”. Tâm hồn Bác “mênh mông”, “ôm cả non sông mọi kiếp người”.

Tình cảm của Bác là thứ tình cảm tự nhiên của cha mẹ với con cái, tình cảm gia đình. Bác “lo muôn mối như lòng mẹ”, “Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà. Miền Nam mong Bác nỗi mong cha”, “Bác vui như ánh buổi bình minh”...

Hình tượng Bác Hồ thật vĩ đại mà gần gũi với mỗi người dân Việt qua tiếng thơ Tố Hữu.

Nhà thơ đã nói được thật nhất tiếng lòng mình, “lòng trời” trong nỗi đau khôn xiết. Nhà thơ đã khái quát lên hình ảnh “đời tuôn nước mắt” cho nỗi đau chung của dân tộc, cho nỗi đau lớn lao của cả loài người tiến bộ. “Người tuôn nước mắt” đã gặp “trời tuôn mưa”. Đất trời, con người cùng chung chịu niềm đau thương, mất mát vô hạn. Nhà thơ đã miêu tả đúng hiện trạng khi những ngày đầu Bác đi xa, không khí ướt át, ảm đạm, đau buồn, trời đổ mưa kéo dài suốt tuần lễ. Hàng triệu người đi viếng Bác trong mưa. Nước mưa, nước mắt tràn nhòa, không còn phân biệt được đâu là nước mưa, nước mắt. Tố Hữu thảng thốt đến bên thang gác nghẹn ngào, nhạc thơ đứt đoạn, tức tưởi, đau đớn được câu thơ cắt nhịp 2/2/3 diễn tả tài tình sự thảng thốt khi “Phòng lặng/ rèm buông/ tắt ánh đèn/”.

Không thể tin Bác đã đi xa. Nhà thơ như vẫn thấy quanh Bác là “Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời”, là niềm tin tưởng, hy vọng của nhân dân miền Nam “Rước Bác vào thǎm, thấy Bác cười!”. Nỗi đau mất đi người thân, như mất đi nguồn mạch sự sống, khiến nhà thơ xót xa khi nhìn “Trái bưởi vàng ngọt”, “hoa nhài tỏa hương” mà thiếu Bác trong cuộc đời. Vạn vật dẫu có đẹp mấy cũng trở nên vô nghĩa bởi “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du). Đại từ phiếm chỉ ai (với ai?) kết hợp với câu cảm (hỡi) vừa là câu hỏi, vừa là câu cảm như tiếng khóc nức nở trong lòng nhà thơ, cùng đồng bào cả nước và của cả nhân loại. Bác mất đi là một tổn thất lớn không gì bù đắp nổi.

Bác đã trở thành người thiên cổ, trong hoài niệm của thi nhân, Người đi như trong cõi tiên: “Còn đâu bóng Bác đi hôm...

Để xem đầy đủ tài liệu này, quý thầy cô và các em học sinh vui lòng click vào bộ sưu tập Ý nghĩa bài thơ Bác ơi của Tố Hữu. Chúc quý thầy cô giáo giảng dạy hay, các em học tập tốt.

Đồng bộ tài khoản