Ý thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Chia sẻ: An | Ngày: | 1 tài liệu

0
93
lượt xem
3
download
  Download Vui lòng tải xuống để xem file gốc
   Like fanpage Văn mẫu chọn lọc để cùng chia sẻ kinh nghiệm làm bài
Ý  thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Ý thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du
Mô tả bộ sưu tập

Bộ sưu tập Ý thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du sẽ mang lại cho các em học sinh những kiến thức bổ ích, cho quý thầy cô giáo những tài liệu giảng dạy hay nhất. Thư viện eLib hi vọng, bộ sưu tập này sẽ hữu ích đối với các thầy cô giáo và các em học sinh.

LIKE NẾU BẠN THÍCH BỘ SƯU TẬP
Xem Giáo viên khác thảo luận gì về BST
Ý  thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Ý thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du
Tóm tắt nội dung

Đây là một đoạn trích hay trong BST Ý thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du. Mời quý thầy cô tham khảo:

 Trong bối cảnh văn hoá, xã hội của thời trung đại, không có những điều kiện dành sẵn cho con người phát triển năng lực tự ý thức về mình với tư cách cá nhân. Những nguyên tắc thẩm mĩ của thời đại này “giống như những tấm màng lọc, những biểu hiện trực tiếp của cảm xúc con người khó lòng lọt qua để thấm vào thơ ca, nghệ thuật”(1). Phải cần đến những biến đổi đặc biệt của thời đại, của cuộc đời người nghệ sĩ mới có thể tạo nên những xung động tinh thần mãnh liệt có khả năng phá vỡ rào cản ấy. Bối cảnh lịch sử Việt Nam nửa cuối thế kỉ XVIII đầu thế kỉ XIX và số phận đại thi hào Nguyễn Du hội tụ đầy đủ những điều kiện đó.
Cuộc đời Nguyễn Du gắn với một giai đoạn lịch sử đầy những biến động bất ngờ, dữ dội. Trong mấy cuộc thương hải tang điền, dòng họ, gia đình và bản thân Nguyễn Du đã trải qua không ít thăng trầm, mất mát. Hiện thực phũ phàng, nghiệt ngã khiến nhà thơ cảm nhận về mình như một kiếp người nhỏ nhoi, đáng thương giữa cõi đời. Đọc các thi tập của ông, cứ thấy trở đi trở lại kiểu nhân vật trữ tình “Giật mình mình lại thương mình xót xa”(Truyện Kiều). Con người thương thân ấy đã trở thành một hình tượng nghệ thuật đặc sắc trong thơ chữ Hán Nguyễn Du.
1. Cảm thương thân phận cô đơn, lưu lạc giữa dòng đời dâu bể
Thống kê ở Thanh Hiên thi tập và Nam trung tạp ngâm, đã thấy có đến 80 lần Nguyễn Du “tự hoạ” chân dung như một con người đơn độc, mang nặng nỗi đau mất gia đình, thiếu quê hương. Tâm trạng này bắt nguồn từ những bất hạnh nhà thơ từng nếm trải: cha mẹ mất sớm, tuổi niên thiếu sống nương nhờ người anh trai cùng cha khác mẹ; những biến cố bất ngờ của thời đại và gia tộc; cảnh "ăn gửi nằm nhờ" suốt mười năm nơi đất Bắc... Tất cả đã gieo vào tâm hồn Nguyễn Du cảm giác bơ vơ, trơ trọi của con người bị tước đi mọi điểm tựa, mọi nguồn an ủi: gia đình tan tác,thiếu vắng tri âm, lạc lõng, hoang mang giữa cuộc đời: “Dị hương dưỡng chuyết sơ phòng tục/ Loạn thế toàn sinh cửu uý nhân”(Chốn tha hương nuôi dưỡng cái vụng về để phòng kẻ tục/ Đời loạn muốn bảo toàn sinh mệnh nên sợ người đã lâu- U cư I)(2)…
Sự đối lập mình với người đời vốn là cách nói, là tâm trạng thông thường của nhiều nhà nho phải sống vào thời mạt. Họ muốn tự tách mình khỏi thế tục tầm thường để khẳng định bản lĩnh cứng cỏi và nhân cách thanh cao:“Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ/ Người khôn người đến chốn lao xao”(Nguyễn Bỉnh Khiêm). Trong nỗi cô đơn của họ, ta vẫn thấy niềm tự hào và tư thế kiêu hãnh của những con người “độc thiện kỳ thân”. Nhưng với Nguyễn Du, sự đối lập này là để xót xa, thương cảm cho mình. Ông xót thương con người cô đơn bị ném vào chốn dị hương, loạn thế, nơi biến đổi khôn lường và tiềm ẩn nhiều tai hoạ, hiểm nguy. Mọi miền đất với ông đều xa lạ, đều hoá thành không gian đất khách và chỉ khơi lên niềm đau của một dị hương nhân: “Thập tải phong trần khứ quốc xa/ Tiêu tiêu bạch phát ký nhân gia(Mười năm gió bụi dời kinh thành đi xa/ Đầu bạc phơ phơ ở nhờ nhà người - U cư II); “Bách niên thân thế uỷ phong trần/ Lữ thực giang tân hựu hải tân” (Thân thế trăm năm mặc cho gió bụi/ Ăn nhờ ở bến sông rồi ăn nhờ ở bãi bể - Mạn hứng I)... Cảm giác tha hương trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong tâm hồn Nguyễn Du. Và đi tới nơi nào, kẻ lữ hành mệt mỏi ấy cũng thấy mình chông chênh, bất an vì nỗi “Nắng mưa thui thủi quê người một thân” (Truyện Kiều)! Bao giờ và ở đâu, Nguyễn Du cũng chỉ có một mình.

ELib mong rằng BST Ý thức cá nhân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du sẽ là tài liệu hữu ích cho quý thầy cô và các bạn học sinh.
Đồng bộ tài khoản